Em đã từng rất thích mưa, đã từng rất mong chờ nó vì cái cảm giác ngồi phía sau lưng người mình yêu khi trời mưa là một điều tuyệt vời. Song Ngư cứ như con nít, Nhân Mã lại như người lớn, em ôm chặt anh và cười đùa cùng anh rất vui vẻ mặc cho mưa có lạnh đến đâu, người có ướt thế nào. Chỉ có nhiêu đó thôi đấy mà lại vui, lại hạnh phúc. Còn bây giờ, thấy mưa em lại sợ, sợ bị ám ảnh, sợ cái cảm giác cô độc ở nơi này, sợ kí ức sẽ ùa về mà em không tài nào chống trả nó được, sợ mọi thứ liên quan đến anh sẽ dày vò em thành những cơn đau khó tả.
Rồi bỗng dưng em lại cảm thấy nhớ da diết khoảng thời gian ở quá khứ, nơi mà có anh – chỉ cần có anh thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, chỉ cần có anh thì mọi nỗi đau cũng sẽ tan biến. Chỉ cần có anh thì em trở nên lười vận động hẳn đi, muốn thèm ăn gì đó thì cứ gọi "Anh ơi", muốn đi đâu đó thì cũng chỉ cần gọi anh, đụng chuyện gì không vừa ý hay bực tức thì cũng cứ là anh thôi... đến nỗi anh phải bảo rằng: "Sau này đâu phải lúc nào anh cũng bên em đâu, anh còn phải đi học xa mà, em cứ vậy, ngày nào không có anh thì sao mà em sống được đây?".
Nhưng hiện thực đã chứng minh là anh sai rồi. Không Nhân Mã, em vẫn sống ổn đó thôi. Vẫn đi học thường xuyên, vẫn tự lo cho mình những bữa ăn đầy đủ, vẫn ngủ ngon lành, vẫn nói luyên thuyên, cười linh tinh. Mọi người khen em hay, khen em giỏi, nói em bản lĩnh, yêu được thì quên được. Nhưng mấy ai có thể hiểu được trong em giờ vỡ vụn ra sao, tan nát thế nào, ai hiểu được em đã phải tự dựng nên một cái vỏ bọc để chứng minh cho mọi người thấy và cũng là để tự an ủi chính bản thân mình – không điều gì khiến em có thể gục ngã được. Nhưng anh ơi, em mệt mỏi lắm, Song Ngư yếu đuối lắm, em không quen cuộc sống thế này đâu, em ước mình đừng cố mạnh mẽ như thế này nữa, giá như em có thể gục ngã trong một giây phút nào đó thôi để rồi sau đó dũng cảm đứng lên thật sự chứ không phải như thế này. Giá như tim em thôi hướng về anh dẫu cho Nhân Mã đào hoa đang chìm đắm bên những người con gái khác, dẫu cho tim anh chỉ mang hình bóng của người ta.
Từ lúc anh gạt tay em, những thói quen xấu dần hình thành và lưu lại trong em. Em dần buông thả bản thân mình, làm bạn với những điều vô bổ và không xem sức khỏe của mình ra gì nữa. Anh biết tại sao không ? Bởi vì niềm hy vọng một ngày anh quay về bên em chưa bao giờ vụt tắt cả, để anh thấy em sống như vậy rồi lại chăm sóc và yêu thương em như chưa từng rời xa em lần nào cả. Em sống buông thả vì muốn được anh quay về và chăm sóc yêu thương. Nhưng anh biết không? Trong khi em hy vọng như thế thì anh lại không còn nghĩ gì đến em cả, em vẫn cứ chờ anh còn anh lại xem như em chưa từng tồn tại trong cuộc đời của anh......em đau lắm....đau nhiều lắm anh à!
Em ước gì chỉ mãi là trẻ con,là trẻ con thì sẽ không phải hiểu cái cảm giác cô độc, là trẻ con sẽ được sống với chính con người mình, luôn vui vẻ, luôn tin tưởng và luôn nhìn cuộc sống này ở một sắc màu khác – bình yên hơn. Là trẻ con sẽ được cùng nói, cùng cười, cùng ăn, cùng đi chơi với anh. Là trẻ con cũng sẽ chẳng cần phải suy nghĩ gì nữa cả vì tất cả đã....có anh ở đây rồi.Và nếu là trẻ con, em có thể vô tư giữ anh lại, có thể bất chấp tất cả để có được thứ mình muốn mà không cần phải nghĩ ngợi cũng chẳng phải cố tỏ ra bất cần dù lòng rất rất cần.
Em đang tự hỏi là mình phải mất bao lâu nữa đây, phải chịu thêm bao đớn đau nữa để mà có thể thoát ra, có thể thật sự buông bỏ đúng như lời em hứa với anh và cả với chính bản thân em. Sẽ là bao lâu để em thôi để tâm đến cuộc sống của anh, bao lâu để không phải suy nghĩ hôm nay anh làm gì, nói chuyện với ai... và bao lâu để biết được " Chia tay em rồi, anh có thật sự hạnh phúc không mà sao mãi không quay về?"
Anh à, bây giờ anh nói em là người con gái anh dành trọn yêu thương, suốt cuộc đời này anh chỉ có em và sẽ làm tất cả vì em....điều đó làm em rất hạnh phúc, thật sự rất rất hạnh phúc. Nhưng anh biết không? Trong em dường như vẫn còn nỗi đau đang dày vò dù rằng em đang cố hết sức để đẩy nó ra, để chống trả lại nỗi đau ấy. Mỗi khi anh nói lời yêu thương với em, song hành cùng niềm hạnh phúc là nỗi đau khó tả. Lúc ấy, những khoảnh khắc về sự tồn tại của em trong anh đã từng là con số âm lại ùa về, em không muốn nhớ đến chút nào nhưng tại sao đuổi mãi mà nó không đi. Có lẽ, nhiêu đó thời gian là chưa đủ để em quên đi trọn vẹn một niềm đau bởi niềm đau ấy hình thành từ tình yêu quá đỗi chân thành và sâu đậm mà em đã dành cho anh. Nhưng em tin rằng, niềm đau nào rồi cũng sẽ nguôi, quá khứ buồn rồi một ngày cũng sẽ phai mờ chỉ cần.....chỉ cần anh đừng để em chạm vào nỗi đau ấy thêm lần nào nữa, chỉ cần trái tim em đừng bị anh ném đi lần nữa khi chính anh đã nung nấu nó lại, đã làm cho nó trở nên trong sáng, chân thành và tinh khiết như kúc ban đầu.
Em đã tan nát một lần, giờ chỉ mong anh đừng để em vụn vỡ lần thứ hai. Dẫu vỏ bọc của em có mạnh mẽ và kiên cường đến thế nào thì tâm hồn và trái tìm em cũng chỉ là những thứ mong manh và dễ vỡ đến tột độ. Bây giờ, chỉ cần một cái gạt tay từ anh thôi thì đôi tay em cũng không đủ can đảm để nắm lại thêm lần nữa đâu.
Anh ạ, quay lại mới thấy thì ra em vẫn còn yêu anh, yêu quá nhiều, mới biết được tình yêu ấy chưa bao giờ vơi đi chút nào cả mặc dù trước đây lúc nào em cũng tự nhủ rằng em đã hết yêu anh mất rồi....em đã tự lừa dối mình, em sai rồi!
Bây giờ, em vẫn tin và yêu anh nhiều lắm, đừng bỏ rơi em lần nữa anh nhé.....em sợ lắm!
Nguồn: forum MN12cs
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét