Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Tình cảm thật sự của Ma Kết là gì?

Nhưng rồi thời gian qua đi trực giác của một Thiên Yết cho mình cảm giác không an toàn mình muốn nhận một tín hiệu nào đó từ anh chàng Ma Kết lạnh lùng kia, biết chắc rằng bản chất họ vô tâm nhưng mình không nghĩ phải đến mức như vậy. Mình rất e ngại chủ động vì chỉ sợ làm phiền họ, nhưng đến mức một tuần không gặp nhau dù chỉ một tin nhắn cũng không có dù mình vẫn thấy cậu ấy online.

Mình là một Thiên Yết nữ, mình và Ma Kết nam vốn là bạn học cùng lớp nói thân thì không phải chỉ có nói chuyên nhiều, nhưng sau này sau thời gian dài gặp lại bắt đầu nói chuyện nhắn tin nhiều hơn rồi hẹn nhau đi chơi mỗi ngày. Sau những lần đó mình nghĩ dù không phải yêu thì tình cảm đã thắm thiết hơn rồi.

Rồi từng ngày như thế mình và Ma Kết bắt đầu thân mật hơn cậu ấy chủ động nắm tay lúc đầu mình thấy ngại ngùng nhưng rồi thiết nghĩ chỉ bình thường như những người bạn.      Rồi có một ngày cậu ấy bắt đầu ôm mình vào lòng, mình đã kháng cự nhưng cậu ấy chỉ nhẹ nhàng nói: "Thêm một lúc nữa thôi". Lúc đó tim mình đập mạnh đến điên lên mình nghĩ mình đã yêu cậu ấy mất rồi, nhưng là con gái mình ngại mở lời mình cố gặng gợi ý và ra hiệu cho cậu ấy mình hỏi: "Giữa chúng ta là quan hệ gi là bạn thì như vậy có đi quá xa rồi không?". Nhưng câu trả lời chỉ kiến mình hụt hẫng, cậu ấy nói: "Mình là người chắc chắn trong tình yêu nên vẫn chưa chắc chắn mình sẽ không dám nói". Mình tự dặn lòng mình đã quá ảo tưởng rồi.   Thôi thì cứ để theo tự nhiên đến đâu thì đến mình nghĩ nếu có tình cảm thì sẽ đến với nhau thôi. Từng ngày như thế tình cảm yêu thương nhiều hơn, tối hôm đó hai chúng mình đi xuống biển và đó là lần đầu tiên chúng mình hôn nhau. Lúc đó mọi câu hỏi mình luôn để trong lòng dường như được giải đáp rồi. Từ đó mình không còn dò hỏi nữa, tình cảm mình cho đi cũng không một chút nghi ngờ.     Nhưng rồi thời gian qua đi trực giác của một Thiên Yết cho mình cảm giác không an toàn mình muốn nhận một tín hiệu nào đó từ anh chàng Ma Kết lạnh lùng kia, biết chắc rằng bản chất họ vô tâm nhưng mình không nghĩ phải đến mức như vậy. Mình rất e ngại chủ động vì chỉ sợ làm phiền họ, nhưng đến mức một tuần không gặp nhau dù chỉ một tin nhắn cũng không có dù mình vẫn thấy cậu ấy online.   Mình bắt đầu chủ động, mình nhắn tin nói nhớ cậu ấy, cậu ấy chỉ cười. Mình nói mình đau hai ngày nay, cậu chỉ nhắn lại mẩu tin vỏn vẹn rằng giữ sức khỏe. Lúc này mình bắt đầu tưc giận, mình nói đói và nhờ cậu ấy mua đồ qua thật ra là muốn kiếm một cái cớ để hai đứa gặp mặt nhau rồi nói chuyện nhưng cậu ấy chỉ mua đồ qua nói bận rồi bỏ về.     Mình dồn nén tất cả buồn phiền trong suốt một tuần chỉ chờ cậu ấy chủ động nhưng rồi chỉ nhận lại thất vọng. Lúc này thì không dối lòng được nữa rồi có phải mình đã gặp phải người đàn ông tệ, có phải hắn là một tay chơi? mình đã nghĩ rất nhiều đê rồi ra quyết định nói chia tay.   Mình không hề gặp vì mình đã quá tức giận mình ghi một tràng dài trên tin nhắn cậu ấy trả lời, cậu ấy nhận sai rồi xin lỗi nhưng khi mình hỏi thật sự cậu ấy có yêu mình không, cậu ấy nói: "Bây giờ cạu ấy phải lo cho học hành sự nghiệp nếu yêu bây giờ sợ làm tổn thương người khác". Đúng đấy giờ thì cậu làm tổn thương mình rồi đấy Ma Kết à.     Không lỗi này cũng do mình thôi, tự mình làm tổn thương mình tại mình tự ảo tưởng, tự mình nuôi hy vọng vì vốn dĩ cậu đã bao giờ nói là cậu yêu mình đâu, đến cả nói thích hay nói nhớ cũng không có. Cậu nói không muốn mất mình và muốn giữ mối quan hệ như bây giờ. Mình không phải kiểu con gái bông đùa đâu mình không thích cái gì nửa vời và không chắc chắn. Mình không cần công khai, mình không cần những cử chỉ thân mật, cái mình cần là tình cảm chân thật của cậu kìa, nhưng dường như là không có rồi, trong lòng cậu chưa bao giờ có mình.   Mình đã buồn, mình đã khóc rất nhiều nhưng tim mình không cho phép chủ động nhắn tin cho cậu. Mình luôn theo dõi nick cậu sáng mỗi ngầy nhưng không còn kích vào nữa. Biết rằng cậu đối với mình thế nào nhưng tim không thể không rung động khi nghĩ về cậu. Dù biết giờ mình ghét cậu thế nào nhưng mình hạnh phúc vì tình cảm mình đã trao cậu thời gian qua thứ tình cảm rất lâu rồi mình không thể trao cho ai nữa. Mong cậu có thể tìm được hạnh phúc thật sự và đừng vô tâm như vậy nữa Ma Kết nhé.   Mình nhớ cậu Ma Kết và .....mình yêu cậu Khoa à.

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Tình cảm thật sự của Ma Kết là gì?

Nhưng rồi thời gian qua đi trực giác của một Thiên Yết cho mình cảm giác không an toàn mình muốn nhận một tín hiệu nào đó từ anh chàng Ma Kết lạnh lùng kia, biết chắc rằng bản chất họ vô tâm nhưng mình không nghĩ phải đến mức như vậy. Mình rất e ngại chủ động vì chỉ sợ làm phiền họ, nhưng đến mức một tuần không gặp nhau dù chỉ một tin nhắn cũng không có dù mình vẫn thấy cậu ấy online.

Mình là một Thiên Yết nữ, mình và Ma Kết nam vốn là bạn học cùng lớp nói thân thì không phải chỉ có nói chuyên nhiều, nhưng sau này sau thời gian dài gặp lại bắt đầu nói chuyện nhắn tin nhiều hơn rồi hẹn nhau đi chơi mỗi ngày. Sau những lần đó mình nghĩ dù không phải yêu thì tình cảm đã thắm thiết hơn rồi.

Rồi từng ngày như thế mình và Ma Kết bắt đầu thân mật hơn cậu ấy chủ động nắm tay lúc đầu mình thấy ngại ngùng nhưng rồi thiết nghĩ chỉ bình thường như những người bạn.      Rồi có một ngày cậu ấy bắt đầu ôm mình vào lòng, mình đã kháng cự nhưng cậu ấy chỉ nhẹ nhàng nói: "Thêm một lúc nữa thôi". Lúc đó tim mình đập mạnh đến điên lên mình nghĩ mình đã yêu cậu ấy mất rồi, nhưng là con gái mình ngại mở lời mình cố gặng gợi ý và ra hiệu cho cậu ấy mình hỏi: "Giữa chúng ta là quan hệ gi là bạn thì như vậy có đi quá xa rồi không?". Nhưng câu trả lời chỉ kiến mình hụt hẫng, cậu ấy nói: "Mình là người chắc chắn trong tình yêu nên vẫn chưa chắc chắn mình sẽ không dám nói". Mình tự dặn lòng mình đã quá ảo tưởng rồi.   Thôi thì cứ để theo tự nhiên đến đâu thì đến mình nghĩ nếu có tình cảm thì sẽ đến với nhau thôi. Từng ngày như thế tình cảm yêu thương nhiều hơn, tối hôm đó hai chúng mình đi xuống biển và đó là lần đầu tiên chúng mình hôn nhau. Lúc đó mọi câu hỏi mình luôn để trong lòng dường như được giải đáp rồi. Từ đó mình không còn dò hỏi nữa, tình cảm mình cho đi cũng không một chút nghi ngờ.     Nhưng rồi thời gian qua đi trực giác của một Thiên Yết cho mình cảm giác không an toàn mình muốn nhận một tín hiệu nào đó từ anh chàng Ma Kết lạnh lùng kia, biết chắc rằng bản chất họ vô tâm nhưng mình không nghĩ phải đến mức như vậy. Mình rất e ngại chủ động vì chỉ sợ làm phiền họ, nhưng đến mức một tuần không gặp nhau dù chỉ một tin nhắn cũng không có dù mình vẫn thấy cậu ấy online.   Mình bắt đầu chủ động, mình nhắn tin nói nhớ cậu ấy, cậu ấy chỉ cười. Mình nói mình đau hai ngày nay, cậu chỉ nhắn lại mẩu tin vỏn vẹn rằng giữ sức khỏe. Lúc này mình bắt đầu tưc giận, mình nói đói và nhờ cậu ấy mua đồ qua thật ra là muốn kiếm một cái cớ để hai đứa gặp mặt nhau rồi nói chuyện nhưng cậu ấy chỉ mua đồ qua nói bận rồi bỏ về.     Mình dồn nén tất cả buồn phiền trong suốt một tuần chỉ chờ cậu ấy chủ động nhưng rồi chỉ nhận lại thất vọng. Lúc này thì không dối lòng được nữa rồi có phải mình đã gặp phải người đàn ông tệ, có phải hắn là một tay chơi? mình đã nghĩ rất nhiều đê rồi ra quyết định nói chia tay.   Mình không hề gặp vì mình đã quá tức giận mình ghi một tràng dài trên tin nhắn cậu ấy trả lời, cậu ấy nhận sai rồi xin lỗi nhưng khi mình hỏi thật sự cậu ấy có yêu mình không, cậu ấy nói: "Bây giờ cạu ấy phải lo cho học hành sự nghiệp nếu yêu bây giờ sợ làm tổn thương người khác". Đúng đấy giờ thì cậu làm tổn thương mình rồi đấy Ma Kết à.     Không lỗi này cũng do mình thôi, tự mình làm tổn thương mình tại mình tự ảo tưởng, tự mình nuôi hy vọng vì vốn dĩ cậu đã bao giờ nói là cậu yêu mình đâu, đến cả nói thích hay nói nhớ cũng không có. Cậu nói không muốn mất mình và muốn giữ mối quan hệ như bây giờ. Mình không phải kiểu con gái bông đùa đâu mình không thích cái gì nửa vời và không chắc chắn. Mình không cần công khai, mình không cần những cử chỉ thân mật, cái mình cần là tình cảm chân thật của cậu kìa, nhưng dường như là không có rồi, trong lòng cậu chưa bao giờ có mình.   Mình đã buồn, mình đã khóc rất nhiều nhưng tim mình không cho phép chủ động nhắn tin cho cậu. Mình luôn theo dõi nick cậu sáng mỗi ngầy nhưng không còn kích vào nữa. Biết rằng cậu đối với mình thế nào nhưng tim không thể không rung động khi nghĩ về cậu. Dù biết giờ mình ghét cậu thế nào nhưng mình hạnh phúc vì tình cảm mình đã trao cậu thời gian qua thứ tình cảm rất lâu rồi mình không thể trao cho ai nữa. Mong cậu có thể tìm được hạnh phúc thật sự và đừng vô tâm như vậy nữa Ma Kết nhé.   Mình nhớ cậu Ma Kết và .....mình yêu cậu Khoa à.

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Kết Kết, Bảo Bảo nhớ Kết Kết!

Anh đừng ngơ em nữa nha. Em quá nhớ anh rồi.. Anh biết nhiều lần em đau khổ mặc cho anh đi bên nó, em vẫn cố nở nụ cười với em không?

"Ai đó đã kể cho bạn nghe về chuyện tình trắc trờ giữa hai cá thể trái ngược như Ma Kết và Bảo Bình chưa?" 

Đó là câu đầu tiên mà em nhắn tin với anh - Cái ngày mà ta còn bé xíu chưa biết yêu là gì ấy. Em với anh là bạn thân cũng chưa lâu thì ta bắt đầu yêu nhau. Khi bé chưa biết khái niệm: "Tình yêu là gì?". Nhưng đến khi lớn rồi mới hiểu.   Kết Kết à! Ở bên anh là hạnh phúc lớn của em.   Ta chỉ là đôi bạn thân đến khi em nói yêu anh. Ôi, anh chấp nhận! Nó vui sướng như điên ôm chầm lấy anh. Rồi ta bắt đầu yêu nhau, đến lúc anh ôm chầm lấy em mà hôn.. Anh nói anh yêu em. Nhưng.. phải chăng nó là giả dối hả anh? Anh yêu con bé khác..  Người đó không còn là em nữa. Tuy anh hứa nhiều lần giải thích nhiều lần cho em hiểu, nhưng nó không phải sự thật.   Anh tự tin giao em mật khẩu, và anh đủ tự tin để chứng kiến em đau khổ khi anh nói yêu con bé đó không?   Em thì không mất rồi, khoảng thời gian yêu anh, em cho anh lên đầu tiên và cho rằng anh là mạng sống. Không có anh bên cạnh em như sống không bằng chết. Người đã từng yêu anh quá nhiều, người đã trở thành người thứ ba có kết cục phá đám anh với người ta như em có kết cục như thế cũng được.. Miễn anh đừng giả lơ em là được. Đừng block nick em nữa.. Em chấp nhận cho anh đi với con bé đó..   Khoảng thời gian bên anh là bài học quý giá.. Là một kết cục chính đáng cho em.   EM NHỚ ANH, KẾT KẾT NHỎ À.   Anh đừng ngơ em nữa nha. Em quá nhớ anh rồi.. Anh biết nhiều lần em đau khổ mặc cho anh đi bên nó, em vẫn cố nở nụ cười với em không? Bây giờ thì một lời nói và cả một lời chào hỏi cũng không còn.. Không lời hỏi thăm, không một cử chỉ.   Cục cưng.. à không, giờ anh không muốn nghe cái từ đó nữa..   Bây giờ anh đã chấp nhận ta không còn là bạn.. không là người yêu nữa.   Năm mới em chúc anh hạnh phúc, vui vẻ bên gia đình.    Tết đến đừng có mà chạy long nhong ngoài đường nhé, mặc áo khoác vào kẻo cúm anh à.   Em lo cho anh lắm.. thế cứ sống tốt đi, em mãi ủng hộ anh.   EM NHỚ ANH, MA KẾT CỦA LÒNG EM.

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Gửi anh chàng Sư Tử lười yêu, hay giận, thích tỏ ra nguy hiểm

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

GỬI ANH CHÀNG SƯ TỬ LƯỜI YÊU, HAY GIẬN, THÍCH TỎ RA NGUY HIỂM NHƯNG LẠI LÀM NGƯỜI TA THẤY ĐÁNG YÊU HƠN ĐÓ! ANH THẤT BẠI CHIÊU ĐÓ VỚI EM RỒI! VÌ EM LÀ BÒ CẠP MÀ!

Cô bé cũng chẳng thể ngờ được tình yêu đến với cô nhanh mà day dứt tới vậy.

Một buổi tối, vào đúng lần sinh nhật theo lịch âm lần thứ 25, nó gặp anh ấy. Nó có một cái tật là tin tưởng vào số mệnh. Một người đã đến bên nó theo cái cách kì lạ và đầy duyên số nhất. Hai người mai mối cho cùng 1 người. Nó ngại ngùng, lo sợ, từ chối nhiều lần nhưng sao vẫn cứ quyến luyến chàng trai này ko thôi. Một kiểu như sức hút kì lạ và niềm tin dữ dội vào linh cảm: có thể là người sẽ đem lại cho nó cảm giác được yêu thương và là bến đỗ cuối cùng an toàn nhất cho cuộc đời nó hay chính con tim của nó.

Mọi thứ diễn ra theo cách mà nó không thể lường trước được. Nó nghĩ chắc nó sẽ phải tỏ ra thật đanh đá, cá cành, phải làm cao, phải đưa ra những đề nghị hay yêu cầu hẹn hò mà nó muốn. Phải cá tính. Thế mà, nó thua ngay từ ban đầu, từ cái nhìn đầu tiên, từ nụ cười đầu tiên của người đó. Nó chẳng thể nói được gì những điều nó dự tính. Chỉ làm một con mèo ngoan hiền, cứ thế trò chuyện.

Nó quan sát anh rất kĩ, đôi mắt, miệng, nụ cười. Nó chết mê ngay từ cái nhìn đầu tiên của anh. Nó yêu bờ vai, bàn tay, yêu điên cuồng giọng nói ấm áp đó. Nó thực sự đã bị chinh phục. Những suy nghĩ chiếm hữu bắt đầu hiện lên và một loạt những suy nghĩ không lành mạnh của nó nữa. Được nắm lấy đôi tay đó, nằm tựa vào vai anh, nép chặt vào lồng ngực anh, ôm anh như thể anh là của nó, của riêng nó thôi.

Nó đã có cái suy nghĩ sợ mất anh, sợ anh không để ý tới nó, nó lo lắng… Anh đi cùng nó về nhà. Nó chờ đợi tin nhắn từ anh, và nó nhận được. Anh hỏi nó có vui không? Nó mừng lắm. Đêm đó nó không ngủ được, nó khoe với chị làm cùng, kể lể những cảm xúc từ con tim lâu năm của mình, nó hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc. Anh ấy là có thật. Và anh cũng thích nó.

Cuộc đời nó như bừng sáng, sau những năm tháng u buồn vì tình đơn phương. Anh giúp nó chia đàn ông thành hai thế giới: một là đàn ông, hai là anh. Nó yêu rồi. Nó thấy anh lo lắng cho nó những giấc ngủ khuya, dặn nó đi ngủ sớm, trò chuyện với nó, những câu chuyện không đầu không đuôi. Nó trêu anh, anh ngại ngùng, nó cảm nhận được. Ấm áp.

Nhưng hôm nay sau bốn tháng hẹn hò, nó chẳng nhận được lời nói yêu thương nào, chưa một lời ngỏ nào, nó vẫn tự nhận mình là người yêu của anh. Nó với anh dường như không thể bắt sóng cảm xúc và ý nghĩ từ nhau nữa. Nó vẫn lo lắng, yêu anh hơn cả bản thân nó. Nó dần đánh mất sự hài hước, thay vào đó là sự lo sợ, sợ rằng anh sẽ không còn như trước, sợ anh giận. Nó mệt mỏi. Anh cũng vậy. Anh cho rằng nó không yêu anh. Mỗi khi gần nhau nó thường đẩy anh ra xa. Không ôm anh, không khiến anh được cảm thấy yêu thương, nó không biết nghe lời. Mà anh chỉ cần người anh yêu nghe lời anh thôi. Trong lúc nào đó, nó nói chia tay. Và anh đồng ý.

Những thứ nó coi trọng thì anh chẳng để ý, đó là những thứ làm anh chán ngấy. Còn nó thì lại chưa nhận đủ yêu thương, tin cậy, nên nó chẳng thể nào trao anh nụ hôn đầu, trao anh cái ôm ấm áp, hay thoải mái gần anh. Nó vẫn thấy ngại.

Anh trách nó…

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

“Tại sao em lại phải khóc? Chúng mình đã sâu đậm đâu mà em khóc?” Nó thấy cay lắm, uhm, đúng rồi nhỉ? Nó cười trừ. “Uhm, em ngủ đi, anh đang làm việc, nãy giờ không có sóng.” Câu nói thắp lên tình yêu dữ dội trong nó, thì câu nói trên của anh đã thổi tắt tình yêu đó.

Mọi thứ đều tiếp diễn, và nó cũng vậy. Thôi thì giữ anh ở trong tim, vì nó lỡ yêu anh thật lòng mất rồi, và vì tình mình chưa sâu, nên em xin giữ anh một góc thật nhỏ thôi, vừa đủ để em nhớ anh tạm vậy cho tới khi em quên được anh. Em đã nói em sẽ delete anh hoàn toàn, em sẽ làm được, thời gian sẽ giúp em làm được. Anh cũng giúp em với nhé!

Em mong anh hạnh phúc, đừng có lười yêu mà đánh mất đi những người yêu anh thật lòng, không phải cứ giữ trong lòng là người ta có thể hiểu được đâu. Anh hãy lấy vợ sớm đi nhé! Chúc anh hạnh phúc!

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Bảo Bảo: Rơi...

Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.

"Lạ, yêu, hy sinh rồi thương..."

Đã gần hai năm rồi kể từ ngày mưa hôm ấy. Có lúc em từng nghĩ ước gì em đừng quá yếu lòng, ước gì em đừng để anh nắm được bàn tay em, đừng để anh một bước trở thành người đặc biệt.   ... Lạ:   Tình bạn của chúng ta bắt đầu vào một buổi đêm mùa hè. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh. Anh mới chuyển nhà vào Sài Gòn để sống. Anh không hề để lại ấn tượng nào sâu sắc dành cho em ngay lúc đó, anh cứ từ từ bước vào cuộc sống của em một cách nhẹ nhàng. Nhà anh kinh doanh một tiệm net nho nhỏ, đúng lúc em chưa có máy, nên lúc nào cũng qua nhà anh để ngồi net.   Tất cả bắt đầu từ đó, em gặp anh, biết anh và làm bạn với anh. Thời gian trôi qua, em đã có cho mình một thói quen là lúc nào cũng phải nhìn thấy anh. Anh cũng quan tâm, hỏi han em những lúc gặp mặt. Nhưng thói quen đó dần biến mất, khi chúng ta làm bạn gần được một năm thì anh chuyển qua ở phòng trọ gần trường,... Một tình bạn không quá thân thiết nhưng lại không thể thiếu hay đánh mất.   "Tình cảm luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường..."     ... Yêu:   Chúng ta gặp lại nhau vài tháng sau đó, khi em tình cờ thấy anh về nhà lấy đồ, đúng lúc em đang cần người giúp em làm phần giới thiệu thuyết trình. Có lẽ duyên phận chúng ta mới bắt đầu từ đó.   "Ngọt ngào khi gần gũi, dày vò khi hiểu sai hướng..."   Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.   Đáng lẽ ra lúc đó, em nên rụt tay lại hay giả bộ làm gì đó để rút tay ra hay chỉ đơn giản nhấc tay anh ra rồi vờ như chưa có gì xảy ra. Nhưng sao, em chỉ biết im lặng, nhìn chăm chăm xuống cái bàn tay to to đang nắm chặt kia. Rồi em cảm giác như có gì đó rất khác, tim em không thở được, vừa hồi hộp nhưng lại vừa thoải mái. Rồi em chợt nhớ ra, em chưa nói với anh là em đang quen một người con trai được mấy tháng rồi. Nhưng em lại lặng im, em sợ sau khi em nói ra anh sẽ ngại, em sẽ mất anh, mất đi một người bạn tốt.   Lúc đó em chỉ muốn thời gian trôi qua thật nhanh, để em về nhà rồi nhắn tin nói anh nghe sau. Về nhà, ngồi ở trong phòng, em bắt đầu suy nghĩ, em có nên nói hay không, một là nói ra chấp nhận mất anh giống như em đã mất đi người bạn thân nhất từ thời tiểu học, chỉ vì em từ chối tình cảm bạn ấy; hai là em chia tay người cũ để đến với anh vì dù sao em với người đó cũng không còn tình cảm gì chỉ là chưa nói ra; ba là em bắt cá...   Em không thể làm chuyện gì có lỗi với cả hai. Em đã quyết định chọn anh thay vì ở lại với người ta. Em tệ lắm anh à! Em là đứa có mới nới cũ, em đã gọi điện thoại cho người đó nói ra sự thật như vậy, làm tổn thương người đó, rồi tới với anh. Hừ, em thật sự rất tồi. Nhưng lại không thể lừa dối chính cảm xúc của mình lúc đó. Là em đã yêu anh.   "Phút nhìn được ra điều gì đó, mỗi người đã mỗi con đường..."     ... Hy sinh:   Khi bên anh, em cảm nhận được em rất nhỏ bé, lúc nào cũng rất cần anh che chở, tình cảm anh dành cho em không chỉ là chở em đi chơi, đi xem phim, đi ăn, đưa rước em; anh còn chăm sóc cho em lúc em bệnh, chạy đi mua thuốc, nấu cháo cho em; anh đã vì muốn làm em vui trong ngày sinh nhật của em mà năm giờ sáng anh đạp xe đạp từ Sài Gòn ra Vũng Tàu (dù là có xe máy đó, khờ..) quay clip, chụp hình tặng em, thức nguyên đêm làm hộp quà rồi gấp máy bay,...   Tất cả những gì anh làm cho em, em đều nhớ rất rõ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất, em hạnh phúc, em vui vì mình đã quen được anh và được anh yêu, nhưng cũng có cả nỗi đau. Em biết mình không thể làm cho anh những điều lớn lao như vậy được, nên em chỉ còn biết cố gắng thay đổi bản thân mình, không để anh lo; nghe lời anh, học thêm tiếng Anh thật tốt để còn thi với anh, anh biết không, ở ngoài mặt thì em tỏ vẻ không quan tâm, không quan trọng lời anh nói, nhưng anh quên mất em là Cua rồi ư?   Em đã lén đi học hai khóa tiếng Anh giao tiếp; em nhân dịp được anh chở qua chỗ trọ, để lúc anh đi thi, em tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, sắp xếp đồ đạc gọn lại, để lúc anh về, anh không phải dọn mệt, em cũng thích được khen. Có lần anh làm mất vé xem phim đặt trước của tụi mình, em vì không muốn anh tốn thêm tiền mua lại, nên đã nói xạo anh là em không xem nữa, nhưng lại im im đi đặt lại một cặp vé khác, đúng bữa đó, để được đi xem với anh, vì đó là bộ phim anh yêu thích mà. Nhưng mặc cho em có cố gắng đến bao nhiêu...   "...Khác chi anh và em, ngay lúc này  Hôm qua ôm lấy chặt nhau  Nay dáng chẳng còn muốn thấy  Người bình thản quay lưng  Kẻ khóc thét giữa trời mây  Sự im lặng lên tiếng thay cho hai từ chia tay..."   Dường như rắc rối, mâu thuẫn như dồn hết về cùng một lúc, ngay lúc quyết định nhất, tình cảm chúng ta có được lại là không đủ. Chắc vì ngay từ đầu, em đã che giấu anh một bí mật rất lớn, đã có lúc em có ý định nói ra, nhưng tính anh không giống với người khác, em rất sợ, em càng che đậy, thì em càng sợ mất anh nhiều hơn. Em cũng đã gợi ý cho anh để xem tình hình rồi nói ra, nhưng khi em biết được anh rất khó chấp nhận một người con gái như vậy, em không còn dám nói nữa.   Rồi thêm việc mẹ anh không thích đứa con gái như em, không muốn cho anh đi chơi với em, từ lúc mẹ anh biết anh quen em, dường như mẹ muốn cấm anh không được qua lại với em nữa, những lúc như thế, em chỉ còn biết nói với anh: "Không sao đâu anh, em ổn, anh ở nhà cho mẹ vui đi, bữa khác mình gặp cũng được.". Lúc em biết mẹ anh không thích em, em cũng đã rất cố gắng để cô vui, không làm cho cô buồn vì anh.   Em bắt đầu bớt đi chơi với anh, cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, bớt nói chuyện với anh để mẹ không phát hiện, để rồi khi tới lúc em không còn chịu đựng được nữa, em đã ngồi vào một góc khuất trong nhà mà khóc. Lúc đi ăn với anh, em cũng đã nói với anh:" Hình như mẹ anh không thích em thì phải?".   Anh nói: "Anh thích vợ anh sau này nghe lời với yêu thương mẹ anh!". Dù lúc đó, em đáp những câu hơi quá chỉ để muốn xem anh sẽ xử lý ra sao, nhưng anh biết không, trong lòng em thì chữ "Dạ, vâng ạ!" to đùng luôn ý. Nhưng cũng vì em ngu mà trả lời như vậy, nên đã khiến anh bắt đầu có ác cảm với em. Em không trách anh được. Tự em làm, thì tự em chịu...     "...Đời bảo vạn sự tùy duyên, tất cả là do ý trời   Phải an phận khi thuyền cập bến   Chấp nhận khi thuyền xa khơi   Ngay cả khi em tuyệt tình gieo lời, cố khiến mắt anh rã rời..."   Kể từ hôm đó, hình như anh bắt đầu xa rời em, nhưng em vẫn cố gắng sửa lỗi, vì đã lỡ lời chuyện hôm đó. Nhưng anh biết không, hình như những gì em muốn lại không được như ý muốn của em. Đã có lúc em ngồi học, thì tim em nhói lên rất đau, đau như có gai đâm vào, không tả được.   Rồi em biết được rằng em bị tim bẩm sinh, lúc thì lên cơn đau, lúc thì như là bị tụt đường huyết, ừ, thì bệnh tim này không chết được ngay đâu, nhưng cũng chắc gì đã hết. Em lại nghĩ tới anh, anh mà biết thì lại lo, lại phải mua thuốc cho em nhưng lúc em lên cơn đau, rồi lỡ như một lúc nào đó... Em không dám nghĩ tới, em sợ có em anh sẽ thêm vướng bận, em cũng không còn đủ tự tin ở bên anh nữa. Em bắt đầu nghĩ đến việc phải làm gì đó để rời xa anh...   "...Anh vẫn thương, dù tim nhói chẳng thể thốt ra lời  Em biết không, thật sự trên đời chẳng ai hợp ai  Họ vượt qua tất cả, cũng chỉ bởi vì nhau  Và cho đến hôm nay, anh vẫn yêu em đậm sâu  Dù từ lâu anh đã dứt khoát chuyện mình như chưa bắt đầu..."   Làm cho người yêu mình thì khó, nhưng làm cho người ghét mình dễ lắm anh à! Em đã làm bạn anh và quen anh được hai năm. Em biết anh thích người như thế nào và ghét người như thế nào. Vì biết rõ, nên em làm cũng dễ lắm anh. Em tự hào vì lúc mình làm những chuyện đó, anh không hề nhận ra là em đang đóng một vở kịch với anh. Rồi từ từ, anh không còn muốn nhắn tin, nói chuyện với em nữa. Ít đi chơi với em hơn, em vui mà cũng buồn lắm. Chỉ có đêm đến em mới có thể sống với chính bản thân, nhưng em lại chẳng dành ra thời gian nào cho em cả, chỉ biết nghĩ tới anh, nghĩ rồi lại đau, lại khóc. Em thật là ngốc...   "...Giấu hết yếu đuối vào em này, cố gắng cất hết vào tim này  Cần chìm dần vào cơn say, để mình lặng lẽ buông tay,...  Cố nhắm mắt, buông đôi vai, đôi môi thôi chờ đợi..."     Rồi cái ngày em mất anh cũng tới, em không còn khóc được, chỉ biết ngồi lặng im một chỗ, nhìn lên trần nhà rồi bật cười một tiếng. Ừ, hết rồi. Vậy là xong rồi. Em đã làm được. Bây giờ, chắc anh ghét em lắm, hận em lắm, nhưng em không thể làm gì khác hơn được. Đau cũng đau rồi, khóc cũng khóc rồi. Mất anh, ừ, cũng mất rồi, giờ chỉ còn mình em thôi. Hai tháng sau, em biết được anh có người mới, em vui lắm, nhưng cũng có chút gì đó hụt hẫng cho mình...   Hai năm, em vẫn chưa quên được anh, vẫn còn bị ám ảnh, đôi lúc vẫn còn rơi nước mắt, nhưng tất cả đã là thói quen rồi. Em không còn muốn tìm gặp lại anh nữa, em giờ hận anh lắm, hận vì những gì anh nói anh ghét làm với em thì anh lại làm với người đó, nhưng thương anh nhiều hơn. Chắc vì em không còn xứng đáng. Xin lỗi anh, vì em đã che giấu anh, xin lỗi vì đã chửi anh, thật sự em không muốn đâu...Hạnh phúc nhé anh!     ... Thương:   "Thương là không quan trọng họ từng là ai...  Thương là không để tâm điều họ làm sai,...  Thương là thương luôn cả khuyết điểm  Thương tất cả mọi thứ con người họ đang hiện diện  Thương tính tình, thương thói quen, cả những điều chưa trọn vẹn  Với mình, họ là điều khắc trong tim vĩnh viễn..."   Chào anh nhé, người cũ còn thương...

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Kết Kết, Bảo Bảo nhớ Kết Kết!

Anh đừng ngơ em nữa nha. Em quá nhớ anh rồi.. Anh biết nhiều lần em đau khổ mặc cho anh đi bên nó, em vẫn cố nở nụ cười với em không?

"Ai đó đã kể cho bạn nghe về chuyện tình trắc trờ giữa hai cá thể trái ngược như Ma Kết và Bảo Bình chưa?" 

Đó là câu đầu tiên mà em nhắn tin với anh - Cái ngày mà ta còn bé xíu chưa biết yêu là gì ấy. Em với anh là bạn thân cũng chưa lâu thì ta bắt đầu yêu nhau. Khi bé chưa biết khái niệm: "Tình yêu là gì?". Nhưng đến khi lớn rồi mới hiểu.   Kết Kết à! Ở bên anh là hạnh phúc lớn của em.   Ta chỉ là đôi bạn thân đến khi em nói yêu anh. Ôi, anh chấp nhận! Nó vui sướng như điên ôm chầm lấy anh. Rồi ta bắt đầu yêu nhau, đến lúc anh ôm chầm lấy em mà hôn.. Anh nói anh yêu em. Nhưng.. phải chăng nó là giả dối hả anh? Anh yêu con bé khác..  Người đó không còn là em nữa. Tuy anh hứa nhiều lần giải thích nhiều lần cho em hiểu, nhưng nó không phải sự thật.   Anh tự tin giao em mật khẩu, và anh đủ tự tin để chứng kiến em đau khổ khi anh nói yêu con bé đó không?   Em thì không mất rồi, khoảng thời gian yêu anh, em cho anh lên đầu tiên và cho rằng anh là mạng sống. Không có anh bên cạnh em như sống không bằng chết. Người đã từng yêu anh quá nhiều, người đã trở thành người thứ ba có kết cục phá đám anh với người ta như em có kết cục như thế cũng được.. Miễn anh đừng giả lơ em là được. Đừng block nick em nữa.. Em chấp nhận cho anh đi với con bé đó..   Khoảng thời gian bên anh là bài học quý giá.. Là một kết cục chính đáng cho em.   EM NHỚ ANH, KẾT KẾT NHỎ À.   Anh đừng ngơ em nữa nha. Em quá nhớ anh rồi.. Anh biết nhiều lần em đau khổ mặc cho anh đi bên nó, em vẫn cố nở nụ cười với em không? Bây giờ thì một lời nói và cả một lời chào hỏi cũng không còn.. Không lời hỏi thăm, không một cử chỉ.   Cục cưng.. à không, giờ anh không muốn nghe cái từ đó nữa..   Bây giờ anh đã chấp nhận ta không còn là bạn.. không là người yêu nữa.   Năm mới em chúc anh hạnh phúc, vui vẻ bên gia đình.    Tết đến đừng có mà chạy long nhong ngoài đường nhé, mặc áo khoác vào kẻo cúm anh à.   Em lo cho anh lắm.. thế cứ sống tốt đi, em mãi ủng hộ anh.   EM NHỚ ANH, MA KẾT CỦA LÒNG EM.

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Bảo Bảo: Rơi...

Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.

"Lạ, yêu, hy sinh rồi thương..."

Đã gần hai năm rồi kể từ ngày mưa hôm ấy. Có lúc em từng nghĩ ước gì em đừng quá yếu lòng, ước gì em đừng để anh nắm được bàn tay em, đừng để anh một bước trở thành người đặc biệt.   ... Lạ:   Tình bạn của chúng ta bắt đầu vào một buổi đêm mùa hè. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh. Anh mới chuyển nhà vào Sài Gòn để sống. Anh không hề để lại ấn tượng nào sâu sắc dành cho em ngay lúc đó, anh cứ từ từ bước vào cuộc sống của em một cách nhẹ nhàng. Nhà anh kinh doanh một tiệm net nho nhỏ, đúng lúc em chưa có máy, nên lúc nào cũng qua nhà anh để ngồi net.   Tất cả bắt đầu từ đó, em gặp anh, biết anh và làm bạn với anh. Thời gian trôi qua, em đã có cho mình một thói quen là lúc nào cũng phải nhìn thấy anh. Anh cũng quan tâm, hỏi han em những lúc gặp mặt. Nhưng thói quen đó dần biến mất, khi chúng ta làm bạn gần được một năm thì anh chuyển qua ở phòng trọ gần trường,... Một tình bạn không quá thân thiết nhưng lại không thể thiếu hay đánh mất.   "Tình cảm luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường..."     ... Yêu:   Chúng ta gặp lại nhau vài tháng sau đó, khi em tình cờ thấy anh về nhà lấy đồ, đúng lúc em đang cần người giúp em làm phần giới thiệu thuyết trình. Có lẽ duyên phận chúng ta mới bắt đầu từ đó.   "Ngọt ngào khi gần gũi, dày vò khi hiểu sai hướng..."   Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.   Đáng lẽ ra lúc đó, em nên rụt tay lại hay giả bộ làm gì đó để rút tay ra hay chỉ đơn giản nhấc tay anh ra rồi vờ như chưa có gì xảy ra. Nhưng sao, em chỉ biết im lặng, nhìn chăm chăm xuống cái bàn tay to to đang nắm chặt kia. Rồi em cảm giác như có gì đó rất khác, tim em không thở được, vừa hồi hộp nhưng lại vừa thoải mái. Rồi em chợt nhớ ra, em chưa nói với anh là em đang quen một người con trai được mấy tháng rồi. Nhưng em lại lặng im, em sợ sau khi em nói ra anh sẽ ngại, em sẽ mất anh, mất đi một người bạn tốt.   Lúc đó em chỉ muốn thời gian trôi qua thật nhanh, để em về nhà rồi nhắn tin nói anh nghe sau. Về nhà, ngồi ở trong phòng, em bắt đầu suy nghĩ, em có nên nói hay không, một là nói ra chấp nhận mất anh giống như em đã mất đi người bạn thân nhất từ thời tiểu học, chỉ vì em từ chối tình cảm bạn ấy; hai là em chia tay người cũ để đến với anh vì dù sao em với người đó cũng không còn tình cảm gì chỉ là chưa nói ra; ba là em bắt cá...   Em không thể làm chuyện gì có lỗi với cả hai. Em đã quyết định chọn anh thay vì ở lại với người ta. Em tệ lắm anh à! Em là đứa có mới nới cũ, em đã gọi điện thoại cho người đó nói ra sự thật như vậy, làm tổn thương người đó, rồi tới với anh. Hừ, em thật sự rất tồi. Nhưng lại không thể lừa dối chính cảm xúc của mình lúc đó. Là em đã yêu anh.   "Phút nhìn được ra điều gì đó, mỗi người đã mỗi con đường..."     ... Hy sinh:   Khi bên anh, em cảm nhận được em rất nhỏ bé, lúc nào cũng rất cần anh che chở, tình cảm anh dành cho em không chỉ là chở em đi chơi, đi xem phim, đi ăn, đưa rước em; anh còn chăm sóc cho em lúc em bệnh, chạy đi mua thuốc, nấu cháo cho em; anh đã vì muốn làm em vui trong ngày sinh nhật của em mà năm giờ sáng anh đạp xe đạp từ Sài Gòn ra Vũng Tàu (dù là có xe máy đó, khờ..) quay clip, chụp hình tặng em, thức nguyên đêm làm hộp quà rồi gấp máy bay,...   Tất cả những gì anh làm cho em, em đều nhớ rất rõ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất, em hạnh phúc, em vui vì mình đã quen được anh và được anh yêu, nhưng cũng có cả nỗi đau. Em biết mình không thể làm cho anh những điều lớn lao như vậy được, nên em chỉ còn biết cố gắng thay đổi bản thân mình, không để anh lo; nghe lời anh, học thêm tiếng Anh thật tốt để còn thi với anh, anh biết không, ở ngoài mặt thì em tỏ vẻ không quan tâm, không quan trọng lời anh nói, nhưng anh quên mất em là Cua rồi ư?   Em đã lén đi học hai khóa tiếng Anh giao tiếp; em nhân dịp được anh chở qua chỗ trọ, để lúc anh đi thi, em tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, sắp xếp đồ đạc gọn lại, để lúc anh về, anh không phải dọn mệt, em cũng thích được khen. Có lần anh làm mất vé xem phim đặt trước của tụi mình, em vì không muốn anh tốn thêm tiền mua lại, nên đã nói xạo anh là em không xem nữa, nhưng lại im im đi đặt lại một cặp vé khác, đúng bữa đó, để được đi xem với anh, vì đó là bộ phim anh yêu thích mà. Nhưng mặc cho em có cố gắng đến bao nhiêu...   "...Khác chi anh và em, ngay lúc này  Hôm qua ôm lấy chặt nhau  Nay dáng chẳng còn muốn thấy  Người bình thản quay lưng  Kẻ khóc thét giữa trời mây  Sự im lặng lên tiếng thay cho hai từ chia tay..."   Dường như rắc rối, mâu thuẫn như dồn hết về cùng một lúc, ngay lúc quyết định nhất, tình cảm chúng ta có được lại là không đủ. Chắc vì ngay từ đầu, em đã che giấu anh một bí mật rất lớn, đã có lúc em có ý định nói ra, nhưng tính anh không giống với người khác, em rất sợ, em càng che đậy, thì em càng sợ mất anh nhiều hơn. Em cũng đã gợi ý cho anh để xem tình hình rồi nói ra, nhưng khi em biết được anh rất khó chấp nhận một người con gái như vậy, em không còn dám nói nữa.   Rồi thêm việc mẹ anh không thích đứa con gái như em, không muốn cho anh đi chơi với em, từ lúc mẹ anh biết anh quen em, dường như mẹ muốn cấm anh không được qua lại với em nữa, những lúc như thế, em chỉ còn biết nói với anh: "Không sao đâu anh, em ổn, anh ở nhà cho mẹ vui đi, bữa khác mình gặp cũng được.". Lúc em biết mẹ anh không thích em, em cũng đã rất cố gắng để cô vui, không làm cho cô buồn vì anh.   Em bắt đầu bớt đi chơi với anh, cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, bớt nói chuyện với anh để mẹ không phát hiện, để rồi khi tới lúc em không còn chịu đựng được nữa, em đã ngồi vào một góc khuất trong nhà mà khóc. Lúc đi ăn với anh, em cũng đã nói với anh:" Hình như mẹ anh không thích em thì phải?".   Anh nói: "Anh thích vợ anh sau này nghe lời với yêu thương mẹ anh!". Dù lúc đó, em đáp những câu hơi quá chỉ để muốn xem anh sẽ xử lý ra sao, nhưng anh biết không, trong lòng em thì chữ "Dạ, vâng ạ!" to đùng luôn ý. Nhưng cũng vì em ngu mà trả lời như vậy, nên đã khiến anh bắt đầu có ác cảm với em. Em không trách anh được. Tự em làm, thì tự em chịu...     "...Đời bảo vạn sự tùy duyên, tất cả là do ý trời   Phải an phận khi thuyền cập bến   Chấp nhận khi thuyền xa khơi   Ngay cả khi em tuyệt tình gieo lời, cố khiến mắt anh rã rời..."   Kể từ hôm đó, hình như anh bắt đầu xa rời em, nhưng em vẫn cố gắng sửa lỗi, vì đã lỡ lời chuyện hôm đó. Nhưng anh biết không, hình như những gì em muốn lại không được như ý muốn của em. Đã có lúc em ngồi học, thì tim em nhói lên rất đau, đau như có gai đâm vào, không tả được.   Rồi em biết được rằng em bị tim bẩm sinh, lúc thì lên cơn đau, lúc thì như là bị tụt đường huyết, ừ, thì bệnh tim này không chết được ngay đâu, nhưng cũng chắc gì đã hết. Em lại nghĩ tới anh, anh mà biết thì lại lo, lại phải mua thuốc cho em nhưng lúc em lên cơn đau, rồi lỡ như một lúc nào đó... Em không dám nghĩ tới, em sợ có em anh sẽ thêm vướng bận, em cũng không còn đủ tự tin ở bên anh nữa. Em bắt đầu nghĩ đến việc phải làm gì đó để rời xa anh...   "...Anh vẫn thương, dù tim nhói chẳng thể thốt ra lời  Em biết không, thật sự trên đời chẳng ai hợp ai  Họ vượt qua tất cả, cũng chỉ bởi vì nhau  Và cho đến hôm nay, anh vẫn yêu em đậm sâu  Dù từ lâu anh đã dứt khoát chuyện mình như chưa bắt đầu..."   Làm cho người yêu mình thì khó, nhưng làm cho người ghét mình dễ lắm anh à! Em đã làm bạn anh và quen anh được hai năm. Em biết anh thích người như thế nào và ghét người như thế nào. Vì biết rõ, nên em làm cũng dễ lắm anh. Em tự hào vì lúc mình làm những chuyện đó, anh không hề nhận ra là em đang đóng một vở kịch với anh. Rồi từ từ, anh không còn muốn nhắn tin, nói chuyện với em nữa. Ít đi chơi với em hơn, em vui mà cũng buồn lắm. Chỉ có đêm đến em mới có thể sống với chính bản thân, nhưng em lại chẳng dành ra thời gian nào cho em cả, chỉ biết nghĩ tới anh, nghĩ rồi lại đau, lại khóc. Em thật là ngốc...   "...Giấu hết yếu đuối vào em này, cố gắng cất hết vào tim này  Cần chìm dần vào cơn say, để mình lặng lẽ buông tay,...  Cố nhắm mắt, buông đôi vai, đôi môi thôi chờ đợi..."     Rồi cái ngày em mất anh cũng tới, em không còn khóc được, chỉ biết ngồi lặng im một chỗ, nhìn lên trần nhà rồi bật cười một tiếng. Ừ, hết rồi. Vậy là xong rồi. Em đã làm được. Bây giờ, chắc anh ghét em lắm, hận em lắm, nhưng em không thể làm gì khác hơn được. Đau cũng đau rồi, khóc cũng khóc rồi. Mất anh, ừ, cũng mất rồi, giờ chỉ còn mình em thôi. Hai tháng sau, em biết được anh có người mới, em vui lắm, nhưng cũng có chút gì đó hụt hẫng cho mình...   Hai năm, em vẫn chưa quên được anh, vẫn còn bị ám ảnh, đôi lúc vẫn còn rơi nước mắt, nhưng tất cả đã là thói quen rồi. Em không còn muốn tìm gặp lại anh nữa, em giờ hận anh lắm, hận vì những gì anh nói anh ghét làm với em thì anh lại làm với người đó, nhưng thương anh nhiều hơn. Chắc vì em không còn xứng đáng. Xin lỗi anh, vì em đã che giấu anh, xin lỗi vì đã chửi anh, thật sự em không muốn đâu...Hạnh phúc nhé anh!     ... Thương:   "Thương là không quan trọng họ từng là ai...  Thương là không để tâm điều họ làm sai,...  Thương là thương luôn cả khuyết điểm  Thương tất cả mọi thứ con người họ đang hiện diện  Thương tính tình, thương thói quen, cả những điều chưa trọn vẹn  Với mình, họ là điều khắc trong tim vĩnh viễn..."   Chào anh nhé, người cũ còn thương...

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Nữ Ma Kết gửi nam Bạch Dương - Anh có biết hay không?

Có lẽ đoạn đường chúng ta cùng nhau đã kết thúc! Hai năm một tháng mười sáu ngày. Có phải vì em - một cô nàng Ma Kết vốn dĩ đầy lòng trắc ẩn và vô cùng khó hiểu - khiến anh quá mệt mỏi hay không ?

Anh đơn giản và ngây thơ lắm. Ma Kết vốn khó tính, kén cá chọn canh; còn đối với Bạch Dương có lẽ là khắc tinh thì đúng hơn là một người tình. Thế mà, chàng trai Bạch Dương, anh lại mang đến cho em cảm giác được chở che yêu thương. Đôi khi em muốn được bên anh để giảm bớt đi cái tính "bà cụ non" của mình.

Nhưng giờ còn gì để gọi là yêu thương hả anh?

Chúng mình quen nhau như cái mà người ta hay gọi là tình yêu sét đánh. Cứ nghĩ à, có cái anh này đèo đi học thì sẽ khỏe biết bao nhiêu, chứ con gái mặc áo dài mà chạy xe đạp thì trông… không xinh lắm. Lúc đó em ngốc, em chỉ nghĩ quen anh vì mục đích đó. Thú thật, em chẳng tài nào quên được hình ảnh anh mỗi ngày đứng đợi em đi học ở dốc cầu bên kia sông. Cái dáng cao gầy liêu xiêu ấy, rồi cả con đường thân quen mỗi ngày cùng nhau đến trường ấy. Từ khi chia tay, em chẳng dám đặt chân đi trên con đường ấy một mình một lần nào nữa. Em sợ sẽ gặp anh - anh trong tiềm thức của những ngày em còn ríu rít cười nói cùng anh ở đằng sau,em sợ gặp tiếng nói anh đâu đó xung quanh “ Đội nón vào không bệnh là anh đánh đòn đấy".

Anh chưa bao giờ để em một mình dù là khi anh giận. Ma Kết rất hay giận, mà giận là rất dai, còn hay chơi trò im lặng, nên mỗi khi giận là Bạch Dương rất khổ. Nhưng dù bao lâu, giận như thế nào thì em vẫn tha thứ cho anh. Lần đầu tiên em phát hiện anh nhắn tin với cô gái khác, em đã rất buồn; nhưng sau tất cả em vẫn tha thứ. Kể từ đó, anh đã không vậy nữa, rất tốt với em, sợ làm em phải đau lòng một lần nữa. 

Nhưng hôm nay anh đã không như vậy!

Lần đầu một cô gái Ma Kết cứng cỏi đã khóc. Em đã gọi cho anh và khóc, em đã ngồi ở đằng sau xe và khóc! Anh đã không còn đau lòng vì em nữa rồi. Giận hờn cũng như bao lần, nhưng trực giác cho Ma Kết biết rằng Bạch Dương đã không còn muốn giữ mình lại nữa. Ma Kết vốn thực tế và ít khi thể hiện tình cảm còn Bạch Dương lại lấy cái mình nhìn thấy mà suy xét. Anh đã sai bao nhiêu lần, em đều tha thứ. Vậy tại sao em chỉ sai một lần mà anh lại bỏ em đi mãi? 

Cuối cùng em cũng biết được lí do. Thời gian ta phần nào hời hợt, buông lơi; anh đã đi vun đắp tình cảm với người con gái khác - một lần nữa. Em đã làm sai điều gì, em đã không tốt với anh trong suốt hai năm trời hay sao mà khiến anh phải mỏi mệt? Giận nhau, bao giờ cũng chính Ma Kết thốt ra những lời cay độc nhưng chưa bao giờ anh nặng lời lại. Thế mà hôm ấy, chính anh, anh đã khác. Em chưa bao giờ thấy tuyệt vọng như lúc ấy. Anh đã nặng lời,rất nặng lời. Em chỉ cau có, học hằn với người mà em yêu thương thôi mà. Bạch Dương đơn giản nên đã không hiểu được điều này phải không anh? Dù anh như thế nào, em cũng chấp nhận tha thứ, dù anh như thế nào, em cũng sẽ bên anh. Nhưng chỉ có điều là anh chưa bao giờ biết em chờ anh…

Sau tất cả thì cứ cho là em sai, là em không đúng. Nhưng anh đã không về với em. Anh đã không giữ được lời hứa.


Còn em vẫn dõi theo anh như em vẫn hứa...

Anh có biết hay không?

Nguồn: Mem Giấu Tên (Mật Ngữ 12 Chòm Sao)

Nam Bảo Bình gửi Nữ Sư Tử: Em à, anh buông tay em rồi đấy, em đi đi !

Cho anh gọi em một tiếng vợ yêu lần cuối Sư Tử nhé!

Vợ ạ, không cần phải lần sau đâu, cũng không cần phải đuổi anh suốt như thế đâu, Lần này anh sẽ tự đi. Anh đi không phải vì anh ghét em, anh đi không phải vì anh hết yêu hết quan tâm em. Anh đi chỉ là vì anh đã thấm mệt khi cứ chạy theo em còn em thì cứ thờ ơ rồi. Ai cũng có cái tôi cá nhân, ai cũng có giới hạn chịu đựng. Chịu đựng là tính cách tốt, kiên nhẫn cũng là đức tính tốt, nhưng em đâu hiểu. Sư Tử cố chấp, em bướng bỉnh, em cứng đầu, em trẻ con.... tất cả Bảo Bình đều có thể chấp nhận, đều có thể hòa hợp được vì tình cảm anh dành cho em quá lớn. Lớn hơn cả những gì em có thể hiểu được, thế nên hết lần này đến lần khác em đuổi thế nào anh vẫn kiên trì ở lại bên em.

Nhưng lần này thì không. Anh hết kiên trì rồi. Em sai hay anh sai, anh đều xin lỗi em, đều làm lành trước nhưng có bao giờ em biết được rằng chính anh cũng cần những lời xin lỗi, những câu nói làm hòa? Em giận dỗi, anh ríu rít xin lỗi, nịnh nọt; nhưng anh giận dỗi, tuyệt nhiên em im lặng. Anh biết so đo thế này là quá ích kỉ nhưng anh không thể chịu đựng nổi nữa. Con tim bảo ở lại nhưng lí trí đòi ra đi. Có đau không khi tự tay bóp nát trái tim mình, có buồn không khi chính mình giết chết tình cảm trong mình ? Không, chẳng có gì là đau là buồn cả. Anh gây ra mọi chuyện, anh sẽ tự nhận lấy. Anh không trách gì em đâu, yên tâm nhé.

Tính em thế nào anh cũng hiểu rõ, một khi em đã quyết thì chẳng ai có thể thay đổi được, ngay cả những người thân thiết. Vậy nên em quyết định rời bỏ anh, dù cũng nhói lắm nhưng không sao. Nếu xa anh em được vui vẻ, được hạnh phúc thì anh cũng chấp nhận. Chỉ cần em ổn là được. Tình yêu mà không có tương lai, không có sự cố gắng của hai phía thì chẳng thể nào thành công được. Cũng như anh và em vậy, anh có cố gắng đến đâu thì em cũng chẳng thay đổi quyết định. Anh vun vào, anh níu kéo nhưng em không muốn vậy thì anh cứ dối lòng mình, cứ cố làm gì? Em không còn cần anh nữa, vậy anh ở bên cạnh em để làm gì? Làm cảnh à, làm người thế chỗ mỗi khi em buồn em cô đơn à? Hay làm bồ? Gặp nhau khi nhớ, xong rồi mỗi đứa mỗi nơi, làm gì thì kệ chẳng liên quan gì đến nhau? Em muốn giữ anh lại mãi mãi bên em nhưng em không cho anh một vị trí thì anh ở lại làm gì?

Sư Tử, em ích kỉ lắm chỉ biết người khác quan tâm lo lắng cho mình mà không để ý rằng người khác cũng muốn như vậy. Yêu thì cho nhau cái danh phận tử tế, yêu thì cùng nhau cố gắng vượt qua khó khăn thử thách. Không phải yêu là một đứa vun vào một đứa đẩy ra. Bảo Bình khó tính, anh khô khan thật đấy nhưng anh không phải là một đứa không biết điều. Em bảo anh bới móc chuyện của em ,trong khi chuyện đó liên quan đến anh, yêu nhau phải tìm hiểu chứ không phải yêu mù quáng không quan tâm đến chuyện của nhau em ạ. Có bao giờ gặp chuyện em nói luôn với anh không, hay để đến lúc anh biết được thì em lại cáu gắt, lại quát tháo là anh soi mói chuyện của em? Em có biết anh đã tin tưởng em như thế nào không, chỉ vì một lần em nói dối anh mà mọi niềm tin, mọi cố gắng của anh dành cho em sụp đổ hoàn toàn – mà em cũng không một lời xin lỗi. Một lần bất tín, vạn lần bất tin mà. Anh đã cố xây dựng lại cái niềm tin ấy nhưng dường như nó cứ dần xa cách theo em. 

Anh không phải là một Bảo Bình vô tâm và lạnh nhạt. Anh quan tâm đến em, lo cho em theo cách của anh nhưng hình như nó không hợp với em. Cái em cần là một người tinh tế, yêu chiều em, làm theo ý thích của em và không được cãi. Sư Tử ạ, người đàn ông như thế bây giờ hiếm lắm. Anh có thể làm được nhưng em chưa một lần nghe anh nói, chưa lần nào nghe anh khuyên bảo. Có nhiều chuyện muốn khuyên em nhưng anh không làm được vì tính cách em quá đỗi cố chấp. Trước đây em đâu có như thế này - em đã từng yêu hết mình, hết lòng vì một người. Anh biết anh hiểu và anh yêu em cũng hệt như em yêu người đó vậy - ngốc nghếch, gàn dở và luôn nhẫn nhịn. Nhưng mọi thứ đều vô ích trước Sư Tử, nhiều lúc em vô tâm lạnh lùng phát sợ, nhiều lúc em ấm áp êm đềm thấy lạ…

Dù sao Bảo Bình vẫn phải cảm ơn Sư Tử vì em đã mang cho anh những cảm xúc, những dư âm của tình yêu như vậy. 9 tháng đối với anh là cả một quãng trải nghiệm, những kỉ niệm vui buồn, những cố gắng của anh và sự hi sinh của em.Tất cả giờ chỉ còn là quá khứ. Anh sẽ cố gắng cất giữ nó vào một góc trái tim. 

Còn về phía anh, anh là một thằng Bảo bình ngu ngốc, lập dị, ít nói, khó tính và si tình yêu một cô nàng Sư Tử bướng bỉnh và ngang tàng như em.Đôi lúc vì cái tính tò mò, ngang bướng mà không ít lần ta cãi nhau - anh đã làm em nổi điên, làm em cáu gắt bực mình, ríu rít xin lỗi sau đó lại đâu vào đấy. Tò mò là bản tính của anh, anh đã cố gắng thay đổi rất nhiều rồi đó. Anh đã cố để kiềm chế cơn nóng giận, kiềm chế cảm xúc của mình. Anh ít nói, anh khô khan nhưng anh không hề vô tâm và lạnh nhạt. Anh vẫn quan tâm đến em theo cách của mình, chỉ là anh không giỏi thổ lộ mà thôi. Anh chỉ ước em dám công khai anh với mọi người nhưng điều đó với em là quá khó. Ước gì em yêu anh bằng 1/3 em yêu người trước…

Nhưng thôi, chẳng sao cả, anh hiểu và anh biết cách chấp nhận. Anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện nhé. Từ giờ không có ai làm em nổi điên, làm em cáu giận bực bội nữa đâu. Sư Tử được yên bình rồi. 

Anh muốn khuyên em một câu : Bớt tính bớt cứng đầu khó bảo và cố chấp đi. Hạ thấp cái tôi cá nhân xuống, em sẽ thấy nhiều điều tốt đẹp và hạnh phúc hơn đấy. Ít chơi game thôi, lớn rồi, tập trung cho công việc đi em ạ. Hãy chia sẻ với người thân nhiều hơn, hãy public những chuyện vui buồn cho mọi người biết - có vậy cuộc sống mới cân bằng và em không phải chịu đựng một mình nữa. Em nên học cách cho đi và nhận lại, học cách chịu đựng và hi sinh, học cách kiên nhẫn cho qua những chuyện không đáng và học cách nhường nhịn !

Anh sẽ không chúc em hạnh phúc đâu, anh chỉ chúc em sống vui vẻ và sống tốt thôi.

Anh xin lỗi vì đã không thực hiện được lời hứa lớn nhất dành cho em (cũng do em một phần vì em đã không cho anh cơ hội thực hiện lời hứa đó mà), anh để dành lời hứa đó cho người đến sau anh. Mong họ sẽ đối xử và yêu em hết lòng như anh đã từng yêu em. Bảo Bình không mang đến cho em được hạnh phúc và vui vẻ thì sẽ có người khác mang lại cho em cảm giác ấy. Người ấy sẽ yêu em hơn anh đã từng yêu em và em hãy trân trọng người đó nhé. Bởi trên đời này, những người vì yêu mà làm tất cả mọi thứ còn lại ít lắm, và may mắn thì em sẽ gặp được họ.

Cảm ơn em nhiều lắm vì em đã từng quan tâm chăm sóc và lo lắng cho anh như một người chồng. Anh yêu em, cô gái Sư Tử của anh !

Tháng 8, tháng của yêu thương và hòa hợp, tháng của tình yêu đôi lứa nhưng với anh, tháng 8 - tháng của sự chia ly… 

Sư Tử à, nếu em có đọc được bài này thì hãy thay đổi lại mình đi nhé, thay đổi để tốt hơn với người đến sau.

Thật cay đắng khi nói ra câu này nhưng : 

EM À. ANH BUÔNG TAY EM RỒI ĐẤY....EM ĐI ĐI !!!

 

Nguồn: Windy (Member MN12CS)

Gửi anh chàng Sư Tử lười yêu, hay giận, thích tỏ ra nguy hiểm

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

GỬI ANH CHÀNG SƯ TỬ LƯỜI YÊU, HAY GIẬN, THÍCH TỎ RA NGUY HIỂM NHƯNG LẠI LÀM NGƯỜI TA THẤY ĐÁNG YÊU HƠN ĐÓ! ANH THẤT BẠI CHIÊU ĐÓ VỚI EM RỒI! VÌ EM LÀ BÒ CẠP MÀ!

Cô bé cũng chẳng thể ngờ được tình yêu đến với cô nhanh mà day dứt tới vậy.

Một buổi tối, vào đúng lần sinh nhật theo lịch âm lần thứ 25, nó gặp anh ấy. Nó có một cái tật là tin tưởng vào số mệnh. Một người đã đến bên nó theo cái cách kì lạ và đầy duyên số nhất. Hai người mai mối cho cùng 1 người. Nó ngại ngùng, lo sợ, từ chối nhiều lần nhưng sao vẫn cứ quyến luyến chàng trai này ko thôi. Một kiểu như sức hút kì lạ và niềm tin dữ dội vào linh cảm: có thể là người sẽ đem lại cho nó cảm giác được yêu thương và là bến đỗ cuối cùng an toàn nhất cho cuộc đời nó hay chính con tim của nó.

Mọi thứ diễn ra theo cách mà nó không thể lường trước được. Nó nghĩ chắc nó sẽ phải tỏ ra thật đanh đá, cá cành, phải làm cao, phải đưa ra những đề nghị hay yêu cầu hẹn hò mà nó muốn. Phải cá tính. Thế mà, nó thua ngay từ ban đầu, từ cái nhìn đầu tiên, từ nụ cười đầu tiên của người đó. Nó chẳng thể nói được gì những điều nó dự tính. Chỉ làm một con mèo ngoan hiền, cứ thế trò chuyện.

Nó quan sát anh rất kĩ, đôi mắt, miệng, nụ cười. Nó chết mê ngay từ cái nhìn đầu tiên của anh. Nó yêu bờ vai, bàn tay, yêu điên cuồng giọng nói ấm áp đó. Nó thực sự đã bị chinh phục. Những suy nghĩ chiếm hữu bắt đầu hiện lên và một loạt những suy nghĩ không lành mạnh của nó nữa. Được nắm lấy đôi tay đó, nằm tựa vào vai anh, nép chặt vào lồng ngực anh, ôm anh như thể anh là của nó, của riêng nó thôi.

Nó đã có cái suy nghĩ sợ mất anh, sợ anh không để ý tới nó, nó lo lắng… Anh đi cùng nó về nhà. Nó chờ đợi tin nhắn từ anh, và nó nhận được. Anh hỏi nó có vui không? Nó mừng lắm. Đêm đó nó không ngủ được, nó khoe với chị làm cùng, kể lể những cảm xúc từ con tim lâu năm của mình, nó hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc. Anh ấy là có thật. Và anh cũng thích nó.

Cuộc đời nó như bừng sáng, sau những năm tháng u buồn vì tình đơn phương. Anh giúp nó chia đàn ông thành hai thế giới: một là đàn ông, hai là anh. Nó yêu rồi. Nó thấy anh lo lắng cho nó những giấc ngủ khuya, dặn nó đi ngủ sớm, trò chuyện với nó, những câu chuyện không đầu không đuôi. Nó trêu anh, anh ngại ngùng, nó cảm nhận được. Ấm áp.

Nhưng hôm nay sau bốn tháng hẹn hò, nó chẳng nhận được lời nói yêu thương nào, chưa một lời ngỏ nào, nó vẫn tự nhận mình là người yêu của anh. Nó với anh dường như không thể bắt sóng cảm xúc và ý nghĩ từ nhau nữa. Nó vẫn lo lắng, yêu anh hơn cả bản thân nó. Nó dần đánh mất sự hài hước, thay vào đó là sự lo sợ, sợ rằng anh sẽ không còn như trước, sợ anh giận. Nó mệt mỏi. Anh cũng vậy. Anh cho rằng nó không yêu anh. Mỗi khi gần nhau nó thường đẩy anh ra xa. Không ôm anh, không khiến anh được cảm thấy yêu thương, nó không biết nghe lời. Mà anh chỉ cần người anh yêu nghe lời anh thôi. Trong lúc nào đó, nó nói chia tay. Và anh đồng ý.

Những thứ nó coi trọng thì anh chẳng để ý, đó là những thứ làm anh chán ngấy. Còn nó thì lại chưa nhận đủ yêu thương, tin cậy, nên nó chẳng thể nào trao anh nụ hôn đầu, trao anh cái ôm ấm áp, hay thoải mái gần anh. Nó vẫn thấy ngại.

Anh trách nó…

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

“Tại sao em lại phải khóc? Chúng mình đã sâu đậm đâu mà em khóc?” Nó thấy cay lắm, uhm, đúng rồi nhỉ? Nó cười trừ. “Uhm, em ngủ đi, anh đang làm việc, nãy giờ không có sóng.” Câu nói thắp lên tình yêu dữ dội trong nó, thì câu nói trên của anh đã thổi tắt tình yêu đó.

Mọi thứ đều tiếp diễn, và nó cũng vậy. Thôi thì giữ anh ở trong tim, vì nó lỡ yêu anh thật lòng mất rồi, và vì tình mình chưa sâu, nên em xin giữ anh một góc thật nhỏ thôi, vừa đủ để em nhớ anh tạm vậy cho tới khi em quên được anh. Em đã nói em sẽ delete anh hoàn toàn, em sẽ làm được, thời gian sẽ giúp em làm được. Anh cũng giúp em với nhé!

Em mong anh hạnh phúc, đừng có lười yêu mà đánh mất đi những người yêu anh thật lòng, không phải cứ giữ trong lòng là người ta có thể hiểu được đâu. Anh hãy lấy vợ sớm đi nhé! Chúc anh hạnh phúc!

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Bảo Bảo: Rơi...

Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.

"Lạ, yêu, hy sinh rồi thương..."

Đã gần hai năm rồi kể từ ngày mưa hôm ấy. Có lúc em từng nghĩ ước gì em đừng quá yếu lòng, ước gì em đừng để anh nắm được bàn tay em, đừng để anh một bước trở thành người đặc biệt.   ... Lạ:   Tình bạn của chúng ta bắt đầu vào một buổi đêm mùa hè. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh. Anh mới chuyển nhà vào Sài Gòn để sống. Anh không hề để lại ấn tượng nào sâu sắc dành cho em ngay lúc đó, anh cứ từ từ bước vào cuộc sống của em một cách nhẹ nhàng. Nhà anh kinh doanh một tiệm net nho nhỏ, đúng lúc em chưa có máy, nên lúc nào cũng qua nhà anh để ngồi net.   Tất cả bắt đầu từ đó, em gặp anh, biết anh và làm bạn với anh. Thời gian trôi qua, em đã có cho mình một thói quen là lúc nào cũng phải nhìn thấy anh. Anh cũng quan tâm, hỏi han em những lúc gặp mặt. Nhưng thói quen đó dần biến mất, khi chúng ta làm bạn gần được một năm thì anh chuyển qua ở phòng trọ gần trường,... Một tình bạn không quá thân thiết nhưng lại không thể thiếu hay đánh mất.   "Tình cảm luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường..."     ... Yêu:   Chúng ta gặp lại nhau vài tháng sau đó, khi em tình cờ thấy anh về nhà lấy đồ, đúng lúc em đang cần người giúp em làm phần giới thiệu thuyết trình. Có lẽ duyên phận chúng ta mới bắt đầu từ đó.   "Ngọt ngào khi gần gũi, dày vò khi hiểu sai hướng..."   Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.   Đáng lẽ ra lúc đó, em nên rụt tay lại hay giả bộ làm gì đó để rút tay ra hay chỉ đơn giản nhấc tay anh ra rồi vờ như chưa có gì xảy ra. Nhưng sao, em chỉ biết im lặng, nhìn chăm chăm xuống cái bàn tay to to đang nắm chặt kia. Rồi em cảm giác như có gì đó rất khác, tim em không thở được, vừa hồi hộp nhưng lại vừa thoải mái. Rồi em chợt nhớ ra, em chưa nói với anh là em đang quen một người con trai được mấy tháng rồi. Nhưng em lại lặng im, em sợ sau khi em nói ra anh sẽ ngại, em sẽ mất anh, mất đi một người bạn tốt.   Lúc đó em chỉ muốn thời gian trôi qua thật nhanh, để em về nhà rồi nhắn tin nói anh nghe sau. Về nhà, ngồi ở trong phòng, em bắt đầu suy nghĩ, em có nên nói hay không, một là nói ra chấp nhận mất anh giống như em đã mất đi người bạn thân nhất từ thời tiểu học, chỉ vì em từ chối tình cảm bạn ấy; hai là em chia tay người cũ để đến với anh vì dù sao em với người đó cũng không còn tình cảm gì chỉ là chưa nói ra; ba là em bắt cá...   Em không thể làm chuyện gì có lỗi với cả hai. Em đã quyết định chọn anh thay vì ở lại với người ta. Em tệ lắm anh à! Em là đứa có mới nới cũ, em đã gọi điện thoại cho người đó nói ra sự thật như vậy, làm tổn thương người đó, rồi tới với anh. Hừ, em thật sự rất tồi. Nhưng lại không thể lừa dối chính cảm xúc của mình lúc đó. Là em đã yêu anh.   "Phút nhìn được ra điều gì đó, mỗi người đã mỗi con đường..."     ... Hy sinh:   Khi bên anh, em cảm nhận được em rất nhỏ bé, lúc nào cũng rất cần anh che chở, tình cảm anh dành cho em không chỉ là chở em đi chơi, đi xem phim, đi ăn, đưa rước em; anh còn chăm sóc cho em lúc em bệnh, chạy đi mua thuốc, nấu cháo cho em; anh đã vì muốn làm em vui trong ngày sinh nhật của em mà năm giờ sáng anh đạp xe đạp từ Sài Gòn ra Vũng Tàu (dù là có xe máy đó, khờ..) quay clip, chụp hình tặng em, thức nguyên đêm làm hộp quà rồi gấp máy bay,...   Tất cả những gì anh làm cho em, em đều nhớ rất rõ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất, em hạnh phúc, em vui vì mình đã quen được anh và được anh yêu, nhưng cũng có cả nỗi đau. Em biết mình không thể làm cho anh những điều lớn lao như vậy được, nên em chỉ còn biết cố gắng thay đổi bản thân mình, không để anh lo; nghe lời anh, học thêm tiếng Anh thật tốt để còn thi với anh, anh biết không, ở ngoài mặt thì em tỏ vẻ không quan tâm, không quan trọng lời anh nói, nhưng anh quên mất em là Cua rồi ư?   Em đã lén đi học hai khóa tiếng Anh giao tiếp; em nhân dịp được anh chở qua chỗ trọ, để lúc anh đi thi, em tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, sắp xếp đồ đạc gọn lại, để lúc anh về, anh không phải dọn mệt, em cũng thích được khen. Có lần anh làm mất vé xem phim đặt trước của tụi mình, em vì không muốn anh tốn thêm tiền mua lại, nên đã nói xạo anh là em không xem nữa, nhưng lại im im đi đặt lại một cặp vé khác, đúng bữa đó, để được đi xem với anh, vì đó là bộ phim anh yêu thích mà. Nhưng mặc cho em có cố gắng đến bao nhiêu...   "...Khác chi anh và em, ngay lúc này  Hôm qua ôm lấy chặt nhau  Nay dáng chẳng còn muốn thấy  Người bình thản quay lưng  Kẻ khóc thét giữa trời mây  Sự im lặng lên tiếng thay cho hai từ chia tay..."   Dường như rắc rối, mâu thuẫn như dồn hết về cùng một lúc, ngay lúc quyết định nhất, tình cảm chúng ta có được lại là không đủ. Chắc vì ngay từ đầu, em đã che giấu anh một bí mật rất lớn, đã có lúc em có ý định nói ra, nhưng tính anh không giống với người khác, em rất sợ, em càng che đậy, thì em càng sợ mất anh nhiều hơn. Em cũng đã gợi ý cho anh để xem tình hình rồi nói ra, nhưng khi em biết được anh rất khó chấp nhận một người con gái như vậy, em không còn dám nói nữa.   Rồi thêm việc mẹ anh không thích đứa con gái như em, không muốn cho anh đi chơi với em, từ lúc mẹ anh biết anh quen em, dường như mẹ muốn cấm anh không được qua lại với em nữa, những lúc như thế, em chỉ còn biết nói với anh: "Không sao đâu anh, em ổn, anh ở nhà cho mẹ vui đi, bữa khác mình gặp cũng được.". Lúc em biết mẹ anh không thích em, em cũng đã rất cố gắng để cô vui, không làm cho cô buồn vì anh.   Em bắt đầu bớt đi chơi với anh, cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, bớt nói chuyện với anh để mẹ không phát hiện, để rồi khi tới lúc em không còn chịu đựng được nữa, em đã ngồi vào một góc khuất trong nhà mà khóc. Lúc đi ăn với anh, em cũng đã nói với anh:" Hình như mẹ anh không thích em thì phải?".   Anh nói: "Anh thích vợ anh sau này nghe lời với yêu thương mẹ anh!". Dù lúc đó, em đáp những câu hơi quá chỉ để muốn xem anh sẽ xử lý ra sao, nhưng anh biết không, trong lòng em thì chữ "Dạ, vâng ạ!" to đùng luôn ý. Nhưng cũng vì em ngu mà trả lời như vậy, nên đã khiến anh bắt đầu có ác cảm với em. Em không trách anh được. Tự em làm, thì tự em chịu...     "...Đời bảo vạn sự tùy duyên, tất cả là do ý trời   Phải an phận khi thuyền cập bến   Chấp nhận khi thuyền xa khơi   Ngay cả khi em tuyệt tình gieo lời, cố khiến mắt anh rã rời..."   Kể từ hôm đó, hình như anh bắt đầu xa rời em, nhưng em vẫn cố gắng sửa lỗi, vì đã lỡ lời chuyện hôm đó. Nhưng anh biết không, hình như những gì em muốn lại không được như ý muốn của em. Đã có lúc em ngồi học, thì tim em nhói lên rất đau, đau như có gai đâm vào, không tả được.   Rồi em biết được rằng em bị tim bẩm sinh, lúc thì lên cơn đau, lúc thì như là bị tụt đường huyết, ừ, thì bệnh tim này không chết được ngay đâu, nhưng cũng chắc gì đã hết. Em lại nghĩ tới anh, anh mà biết thì lại lo, lại phải mua thuốc cho em nhưng lúc em lên cơn đau, rồi lỡ như một lúc nào đó... Em không dám nghĩ tới, em sợ có em anh sẽ thêm vướng bận, em cũng không còn đủ tự tin ở bên anh nữa. Em bắt đầu nghĩ đến việc phải làm gì đó để rời xa anh...   "...Anh vẫn thương, dù tim nhói chẳng thể thốt ra lời  Em biết không, thật sự trên đời chẳng ai hợp ai  Họ vượt qua tất cả, cũng chỉ bởi vì nhau  Và cho đến hôm nay, anh vẫn yêu em đậm sâu  Dù từ lâu anh đã dứt khoát chuyện mình như chưa bắt đầu..."   Làm cho người yêu mình thì khó, nhưng làm cho người ghét mình dễ lắm anh à! Em đã làm bạn anh và quen anh được hai năm. Em biết anh thích người như thế nào và ghét người như thế nào. Vì biết rõ, nên em làm cũng dễ lắm anh. Em tự hào vì lúc mình làm những chuyện đó, anh không hề nhận ra là em đang đóng một vở kịch với anh. Rồi từ từ, anh không còn muốn nhắn tin, nói chuyện với em nữa. Ít đi chơi với em hơn, em vui mà cũng buồn lắm. Chỉ có đêm đến em mới có thể sống với chính bản thân, nhưng em lại chẳng dành ra thời gian nào cho em cả, chỉ biết nghĩ tới anh, nghĩ rồi lại đau, lại khóc. Em thật là ngốc...   "...Giấu hết yếu đuối vào em này, cố gắng cất hết vào tim này  Cần chìm dần vào cơn say, để mình lặng lẽ buông tay,...  Cố nhắm mắt, buông đôi vai, đôi môi thôi chờ đợi..."     Rồi cái ngày em mất anh cũng tới, em không còn khóc được, chỉ biết ngồi lặng im một chỗ, nhìn lên trần nhà rồi bật cười một tiếng. Ừ, hết rồi. Vậy là xong rồi. Em đã làm được. Bây giờ, chắc anh ghét em lắm, hận em lắm, nhưng em không thể làm gì khác hơn được. Đau cũng đau rồi, khóc cũng khóc rồi. Mất anh, ừ, cũng mất rồi, giờ chỉ còn mình em thôi. Hai tháng sau, em biết được anh có người mới, em vui lắm, nhưng cũng có chút gì đó hụt hẫng cho mình...   Hai năm, em vẫn chưa quên được anh, vẫn còn bị ám ảnh, đôi lúc vẫn còn rơi nước mắt, nhưng tất cả đã là thói quen rồi. Em không còn muốn tìm gặp lại anh nữa, em giờ hận anh lắm, hận vì những gì anh nói anh ghét làm với em thì anh lại làm với người đó, nhưng thương anh nhiều hơn. Chắc vì em không còn xứng đáng. Xin lỗi anh, vì em đã che giấu anh, xin lỗi vì đã chửi anh, thật sự em không muốn đâu...Hạnh phúc nhé anh!     ... Thương:   "Thương là không quan trọng họ từng là ai...  Thương là không để tâm điều họ làm sai,...  Thương là thương luôn cả khuyết điểm  Thương tất cả mọi thứ con người họ đang hiện diện  Thương tính tình, thương thói quen, cả những điều chưa trọn vẹn  Với mình, họ là điều khắc trong tim vĩnh viễn..."   Chào anh nhé, người cũ còn thương...

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao