Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Bảo Bình và Bảo Bình - Một mối quan hệ không tên...

Suy cho cùng, mối quan hệ không tên chỉ làm cho con người ta bị tổn thương...

 Tôi và bạn quen nhau như thế nào?

Tôi với bạn từ 2 người xa lạ mà thân thiết với nhau. Tôi là con gái miền Bắc, bạn là con trai phía Nam, khoảng cách xa thế mà chúng mình có thể giao nhau thì quả là kì diệu nhỉ. Vào cái đêm chúng mình bắt đầu làm quen với nhau, khi đó tôi với bạn đang cùng cảnh ngộ. Khi ấy tôi thật sự buồn trong chuyện tình đơn phương của mình, bạn cũng vậy. 2 đứa bắt đầu tâm sự, chia sẻ với nhau, đưa nhau những lời khuyên tốt nhất.

Tôi và bạn bắt đầu thân thiết nhau như thế nào?

Kể từ cái đêm đó, 2 người đã chính thức tác động đến cuộc sống của nhau. Dần dần tôi phát hiện ra chúng mình có rất rất nhiều điểm chung: cùng tuổi, cùng cung Bảo Bình, cùng yêu 1 người hơn mình khá nhiều tuổi, có sở thích khá giống nhau, có xu hướng giấu nỗi buồn để trong lòng và chịu đựng 1 mình.... Ngoài những điểm chung thì tất cả những điều còn lại tôi và bạn hoàn toàn đối lập nhau. Đối lập nhau về cách thể hiện tình cảm, về màu yêu thích, về suy nghĩ. Tôi lúc nào cũng lạc quan hết sức,cố suy nghĩ thật đơn giản, tự tin, có buồn thi chôn lại trong lòng. Bạn thì hay suy nghĩ phức tập lên, lo lắng nhiều thứ và khi buồn thì bạn sẽ giải quyết nó 1 mình. Từ khi thân nhau có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe, tôi giúp bạn giải quyết nhiều vấn đề và ngược lại. Khi đó, tôi nghĩ tôi với bạn ở xa mà thân nhau được thì tuyệt vời. Bạn giúp tôi quên được người kia, tôi giúp bạn giải quyết vấn đề tình cảm của mình. Sau đó, tôi với bạn lại thân nhau hơn bao giờ hết. 

Khi tôi buồn thì tôi có bạn để chia sẻ, bạn gặp rắc rối tôi giải quyết giúp bạn. Tôi ốm bạn hỏi han, quan tâm. Bạn bệnh tôi lo lắng, nhắc nhở nhiều thứ. Tôi không ngờ rằng tôi với bạn cách nhau nhiều giờ ngồi máy bay mà có thể tác động đến nhau nhiều như vậy. Bạn nói với tôi là tôi có vị trí quan trọng với bạn, tôi là bác sĩ của bạn, là chuyên gia tư vấn của bạn, là bạn thân của bạn và là cả người yêu giả vờ nữa. Bạn nói thế thì tôi chẳng có ý kiến gì, vì đúng vậy mà. Lúc đó tôi vẫn suy nghĩ đơn giản lắm, ừ thì chúng mình thân nhau như vậy thì đâu có sao. Cứ như thế, tôi với bạn càng ngày càng thân, có thể nói là rất thân. Chẳng thể hiểu nổi tại sao tôi với bạn có thể thân nhau như thế... Mối quan hệ này, tôi thấy khá thú vị  và nghĩ đơn thuần là bạn thân nên duy trì nó.

Tôi bắt đầu nhận ra cái mối quan hệ không tên này...

Đến lúc tôi với bạn bắt đầu bước vào kì thi cuối năm và ôn thi lên cấp 3, tôi với bạn rất bận, chúng mình nói chuyện với nhau ít đi. Khi này tôi thấy bắt đầu nhận ra sự khác biệt của mối quan hệ này. Nhiều lúc tôi đã tự hỏi, tôi với bạn đang là gì của nhau, hơn cả bạn thân nhưng lại không phải bạn thân. Tôi băn khoan, suy nghĩ rất nhiều. Có người bảo tôi với bạn như là yêu nhau rồi, nhìn cách 2 đứa nói chuyện, việc 2 đứa làm cho nhau thì có vẻ vậy, nhưng tôi chắc chắn là ko phải. Có người bảo không nên tiếp tục mối quan hệ này vì sẽ chẳng đem lại kết quả. Họ bảo tôi là nếu đi tiếp thì có thể thành yêu xa, mà yêu xa thì rất khổ, chỉ có thiệt thòi thôi, nếu duy trì thì nó chỉ đem lại tổn thương, cũng không đi đến đâu, họ khuyên tôi dừng lại. Tôi cũng đã suy nghĩ là quyết định duy trì, vì mối quan hệ này đặc biệt và khá hiếm. 

Duy trì? Tôi không thể duy trì nữa, tôi bắt đầu thấy không ổn, nhưng tôi có gắng. Vì tôi biết chỉ duy trì thì chỉ 1 mình tôi thấy không ổn, bạn vẫn sống vui vẻ và nghĩ đơn giản tôi với bạn chỉ là bạn thân, bạn chưa nhận ra sự khác biệt này. Nhưng nếu tôi quyết định dừng lại, cả tôi và bạn sẽ tổn thương và đau khổ. Vậy nên tôi duy trì và một mình tôi chịu đựng sự băn khoăn về mối quan hệ không tên này.

Hình như bạn đã nhận ra sự khác biệt rồi, tôi cảm nhận được điều này, rồi tôi ốm, bạn ốm cả 2 lại không thể nói chuyện với nhau nhiều như trước. Trong thời gian này, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định dừng mối quan hệ không tên này lại và xác định cho nó 1 cái tên, chỉ là bạn thôi. Tôi quyết định chấm dứt nhưng lại không nói cho bạn biết, tôi cứ im lặng mà dần dần chấm dứt. Tôi quyết định nói không phải là chuyện quan trọng thì không nhất thiết cả 2 phải nói chuyện. Tôi sẽ để cho thời gian giải quyết chuyện này.

Suy cho cùng, mối quan hệ không tên chỉ làm cho con người ta đau khổ...

Tôi làm thế có vẻ độc ác cho cả bạn và cả chính tôi nữa. Tôi biết bạn sẽ bất ngờ, bị tổn thương, sẽ trách móc tôi và có khi tự trách mình. Bạn sẽ đặt câu hỏi cho mình tại sao tôi lại như vậy. Chấm dứt mối quan hệ này tôi cũng đau lắm, tôi cũng xót lắm, tôi đã khóc rất rất nhiều bạn biết chứ. Tôi khóc nhiều như cơn mưa ngoài trời kia vậy. Đã có giây phút tôi hối hận, muốn từ bỏ việc chấm dứt này. Tất cả lỗi là ở tôi, vì tôi mà bạn bị tổn thương và cũng chính tôi đang đày đọa bản thân. Tôi biết là không phải muốn chấm dứt là được ngay, không phải nói quên là quên ngay, việc này cần có thời gian. Nhưng tôi vẫn muốn, bạn hãy sống vui vẻ như tháng ngày chúng ta chưa bước vào cuộc đời của nhau, quên tôi đi, có duyên thì chúng mình sẽ gặp lại. Tôi xin lỗi và cũng cảm ơn bạn! Tôi quý bạn, thực sự quý bạn. Để mất bạn và mất đi mối quan hệ này tôi chẳng vui vẻ gì, bạn thứ lỗi cho tôi đi,tôi vẫn luôn ở bên bạn khi bạn cần tôi, tôi hứa đấy!

                                                                                                                                                                                                                      

Nguồn: Mưa - Member MN12CS

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét