Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Bảo Bình - Anh Sẽ Mãi Là Kỉ Niệm Trong Em!

Hay em vẫn ở vị trí đầu tiên đó, là người được anh xem chỉ tay bằng tay trái rồi phán như một ông thầy bói thực thụ; em nhớ, lúc đó em hỏi anh: " Sao anh không xem chỉ tay bên tay phải, con gái xem tay phải mới đúng mà", rồi anh cầm tay phải của em nhìn nhìn rồi nói: " Tay phải để nắm!". Lúc đó anh đã nắm tay em chặt như thế nào? Em cứ ngỡ rồi mình sẽ hạnh phúc lắm, sẽ rất khó để cãi nhau. Nhưng ngờ đâu giờ đây hai đứa mình hai lối rẻ rồi.

Anh à! Mình xa nhau bao lâu rồi anh nhỉ? Em nghĩ nó không dài nhưng cũng không phải ngắn đúng không anh? Những ngày đầu xa anh em loay hoay trong mớ cảm xúc mà em không thể gọi tên. Hình như là nhớ, là mong, là rất đau, là sự chờ đợi, là xót xa, là hụt hẫng, là sự cô đơn hòa cùng những dòng nước mắt…

Anh – Bảo Bình – là một người độc đáo, thực tế, rất năng động và có tài năng nghệ thuật kèm theo đó là rất nhiều tài lẻ. Anh rất giỏi thể thao, khá vui vẻ, quan tâm đến người khác và đặc biệt anh rất giỏi trong việc giấu cảm xúc của chính mình.

Em – Sư Tử - là một cô gái hay mơ mộng, mạnh mẽ ở vẻ bề ngoài nhưng sâu thẳm trong tâm hồn thì vô cùng yếu đuối.

Thời gian trôi qua nhanh, nhưng đối với em mọi chuyện như mới vừa xảy ra. Hằng ngày, em vẫn nhớ về anh, vẫn nhớ về những kỉ niệm mà ta đã từng có. Nhưng có lẽ những kỉ niệm đó chỉ có riêng một mình em nhớ thôi phải không anh? Thời gian qua đã có người con gái nào đi ngang qua cuộc đời anh chưa? Và đã có ai dừng lại chưa anh? Hay họ cũng chỉ lướt qua anh như em thôi?

Em gặp anh lần đầu tiên hôm họp mặt Hội sinh viên của tỉnh. Ấn tượng trong em về anh đó là sự hòa đồng của anh đối với tất cả mọi người và cả cái cách anh quan tâm em cũng làm em rung động. Em mến anh từ ngày đó nhưng quan tâm anh trong sự im lặng. Rồi mình đến với nhau như sự sắp đặt của duyên số.

Anh có biết cái ngày mà anh nói anh thích em, em vỡ òa trong hạnh phúc như thế nào không? Nhưng em chưa hạnh phúc được bao lâu thì anh đành lòng bỏ em ra đi chỉ vì anh cảm thấy hai đứa mình không hợp nhau. Cũng không thể nào trách anh được, tình cảm mãi luôn là một thứ như thế.

Em biết anh cũng chỉ muốn tốt cho em, không muốn để em đặt tình cảm vào anh quá nhiều rồi thất vọng. Là lỗi ở em, đã để anh biết em thương anh quá nhiều. Em cũng không biết rằng tình cảm của em lại vô tình trở thành gánh nặng trong anh, làm cho anh áp lực và khó chịu. Mình xa nhau từ đó. Từ đó trở đi em im lặng.

Im lặng nhưng mà em vẫn luôn quan tâm anh, cầu mong sự bình yên, dõi theo cuộc sống của anh mà chẳng bao giờ anh biết được. Em im lặng để rồi em nhận ra rằng em nhớ anh thật nhiều, khi không còn sự quan tâm của anh mỗi ngày thì tình cảm đó vẫn chưa một lần thay đổi, là yêu thương vô điều kiện anh biết không?

Giờ đây, em nhớ, nhớ những lần đi xem anh đá bóng, nhớ những dòng tin nhắn của anh, nhớ những lời anh đã từng nói với em. Vô tình thôi, những khi đi ngang những nơi mà ta đã từng ghé đến ăn uống hay những con đường mà anh đã chở em đi qua, bất giác anh lại xuất hiện trong suy nghĩ của em. Em lại nhớ về anh.

Nhiều lúc em đã dặn lòng rằng hãy gạt bỏ những ý nghĩ về anh, quên đi những điều không nên nhớ; nhưng anh à, mãi mà em chẳng thể quên anh được. Em nhớ! Em nhớ những bộ phim mà mình đã từng xem cùng nhau, giờ đây ai đó vô tình nhắc đến bộ phim đó thì em lại nghĩ về anh, nhớ về cái khoảnh khắc mà mình cười đùa khi xem nó. Nhớ bài hát mà anh đã gửi cho em; anh đã nói rằng anh sẽ hát bài hát đó cho người yêu anh nghe vào ngày anh tỏ tình với cô ấy; nhưng em không phải là cô gái mà được chính anh hát tặng bài hát đó rồi.

Nhiều đêm em hỗn độn trong đống suy nghĩ về anh, em chọn nghe nhạc cho dễ ngủ, nhưng rồi bài hát đó lại vang lên khi đến lượt phát, em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Nhớ những lần đi ăn cùng bạn bè anh, là những câu chuyện không có hồi kết. Nhớ cái lần mà mình đi xem pháo hoa, hai đứa chạy khắp thành phố cũng không kiếm được chỗ thích hợp để xem, tới lúc pháo bắn thì vừa chạy ngoài đường vừa ngó…

Anh nè! Lâu nay anh có dẫn người con gái nào đến cổ vũ anh trên sân cỏ nữa hay không? Hay em vẫn là cô gái đầu tiên đi cùng anh trong những trận đấu và vui mừng khi anh ghi bàn. Anh có xem chỉ tay cho cô gái nào khác ngoài em không?

Hay em vẫn ở vị trí đầu tiên đó, là người được anh xem chỉ tay bằng tay trái rồi phán như một ông thầy bói thực thụ; em nhớ, lúc đó em hỏi anh: “ Sao anh không xem chỉ tay bên tay phải, con gái xem tay phải mới đúng mà”, rồi anh cầm tay phải của em nhìn nhìn rồi nói: “ Tay phải để nắm!”. Lúc đó anh đã nắm tay em chặt như thế nào? Em cứ ngỡ rồi mình sẽ hạnh phúc lắm, sẽ rất khó để cãi nhau. Nhưng ngờ đâu giờ đây hai đứa mình hai lối rẻ rồi.

Hằng ngày, em vẫn quan sát chỉ tay của mình, xem thử ngày hôm nay chỉ tay có khác gì so với hôm qua không, và rồi thì những gì còn đọng lại cũng chỉ là nỗi nhớ.

Người ta nói rằng Bảo Bình với Sư Tử không hợp nhau. Em nhớ, mình đã từng xem một bộ phim nói về hai cung hoàng đạo không hợp nhau, nhưng cuối cùng họ vẫn vượt qua tất cả để đến bên nhau.Nếu thật sự yêu thương nhau thì sẽ không có gì chia cách được họ cả. Em đã từng nghĩ chuyện chúng mình chắc cũng sẽ như thế. Nhưng phim sẽ vẫn mãi là phim, chuyện đời thật sẽ rất khó để được như phim.

Những đêm dài, bơ vơ trong nỗi nhớ anh, em đã suy nghĩ nhiều lắm. Em nghĩ rằng em sẽ chờ đợi anh, chắc chắn rồi anh cũng sẽ quay về bên em mà thôi. Em hi vọng thế đó. Nhưng rồi em lại nghĩ, chờ đợi một người trong vô vọng như thế sao? Đâu phải cứ cam tâm chờ đợi yêu một người hết lòng thì điều ngược lại sẽ đến đâu. Cứ thế ngày từng ngày trôi qua, nỗi nhớ anh càng nhiều, chẳng thể quên những kỉ niệm về anh. Và đến bây giờ, em vẫn chờ đợi anh như thế! Em sẽ không hi vọng nhiều nữa, chỉ là em để mọi chuyện theo tự nhiên. Nếu là của nhau, sẽ có lúc quay về!!!

Nguồn: Mem giấu tên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét