Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Bảo Bảo: Rơi...

Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.

"Lạ, yêu, hy sinh rồi thương..."

Đã gần hai năm rồi kể từ ngày mưa hôm ấy. Có lúc em từng nghĩ ước gì em đừng quá yếu lòng, ước gì em đừng để anh nắm được bàn tay em, đừng để anh một bước trở thành người đặc biệt.   ... Lạ:   Tình bạn của chúng ta bắt đầu vào một buổi đêm mùa hè. Em vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp anh. Anh mới chuyển nhà vào Sài Gòn để sống. Anh không hề để lại ấn tượng nào sâu sắc dành cho em ngay lúc đó, anh cứ từ từ bước vào cuộc sống của em một cách nhẹ nhàng. Nhà anh kinh doanh một tiệm net nho nhỏ, đúng lúc em chưa có máy, nên lúc nào cũng qua nhà anh để ngồi net.   Tất cả bắt đầu từ đó, em gặp anh, biết anh và làm bạn với anh. Thời gian trôi qua, em đã có cho mình một thói quen là lúc nào cũng phải nhìn thấy anh. Anh cũng quan tâm, hỏi han em những lúc gặp mặt. Nhưng thói quen đó dần biến mất, khi chúng ta làm bạn gần được một năm thì anh chuyển qua ở phòng trọ gần trường,... Một tình bạn không quá thân thiết nhưng lại không thể thiếu hay đánh mất.   "Tình cảm luôn dẫn dắt ta đến những cảm xúc vô thường..."     ... Yêu:   Chúng ta gặp lại nhau vài tháng sau đó, khi em tình cờ thấy anh về nhà lấy đồ, đúng lúc em đang cần người giúp em làm phần giới thiệu thuyết trình. Có lẽ duyên phận chúng ta mới bắt đầu từ đó.   "Ngọt ngào khi gần gũi, dày vò khi hiểu sai hướng..."   Ngày hôm đó, cái ngày bắt đầu cho tất cả rắc rối mà sau này em vướng phải. Em vì muốn cám ơn anh đã giúp đỡ nên có ngỏ ý, anh đã đề nghị dẫn em đi ăn chè, nhưng trời lại mưa, anh chỉ còn biết chở em vào quán trà sữa gần nhà. Cũng chính tại nơi đó, cũng vào một thời điểm nào đó em nhất thời không để ý, không đề phòng, đã để cho a một-người-bạn-bình-thường nắm lấy bàn tay em.   Đáng lẽ ra lúc đó, em nên rụt tay lại hay giả bộ làm gì đó để rút tay ra hay chỉ đơn giản nhấc tay anh ra rồi vờ như chưa có gì xảy ra. Nhưng sao, em chỉ biết im lặng, nhìn chăm chăm xuống cái bàn tay to to đang nắm chặt kia. Rồi em cảm giác như có gì đó rất khác, tim em không thở được, vừa hồi hộp nhưng lại vừa thoải mái. Rồi em chợt nhớ ra, em chưa nói với anh là em đang quen một người con trai được mấy tháng rồi. Nhưng em lại lặng im, em sợ sau khi em nói ra anh sẽ ngại, em sẽ mất anh, mất đi một người bạn tốt.   Lúc đó em chỉ muốn thời gian trôi qua thật nhanh, để em về nhà rồi nhắn tin nói anh nghe sau. Về nhà, ngồi ở trong phòng, em bắt đầu suy nghĩ, em có nên nói hay không, một là nói ra chấp nhận mất anh giống như em đã mất đi người bạn thân nhất từ thời tiểu học, chỉ vì em từ chối tình cảm bạn ấy; hai là em chia tay người cũ để đến với anh vì dù sao em với người đó cũng không còn tình cảm gì chỉ là chưa nói ra; ba là em bắt cá...   Em không thể làm chuyện gì có lỗi với cả hai. Em đã quyết định chọn anh thay vì ở lại với người ta. Em tệ lắm anh à! Em là đứa có mới nới cũ, em đã gọi điện thoại cho người đó nói ra sự thật như vậy, làm tổn thương người đó, rồi tới với anh. Hừ, em thật sự rất tồi. Nhưng lại không thể lừa dối chính cảm xúc của mình lúc đó. Là em đã yêu anh.   "Phút nhìn được ra điều gì đó, mỗi người đã mỗi con đường..."     ... Hy sinh:   Khi bên anh, em cảm nhận được em rất nhỏ bé, lúc nào cũng rất cần anh che chở, tình cảm anh dành cho em không chỉ là chở em đi chơi, đi xem phim, đi ăn, đưa rước em; anh còn chăm sóc cho em lúc em bệnh, chạy đi mua thuốc, nấu cháo cho em; anh đã vì muốn làm em vui trong ngày sinh nhật của em mà năm giờ sáng anh đạp xe đạp từ Sài Gòn ra Vũng Tàu (dù là có xe máy đó, khờ..) quay clip, chụp hình tặng em, thức nguyên đêm làm hộp quà rồi gấp máy bay,...   Tất cả những gì anh làm cho em, em đều nhớ rất rõ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất, em hạnh phúc, em vui vì mình đã quen được anh và được anh yêu, nhưng cũng có cả nỗi đau. Em biết mình không thể làm cho anh những điều lớn lao như vậy được, nên em chỉ còn biết cố gắng thay đổi bản thân mình, không để anh lo; nghe lời anh, học thêm tiếng Anh thật tốt để còn thi với anh, anh biết không, ở ngoài mặt thì em tỏ vẻ không quan tâm, không quan trọng lời anh nói, nhưng anh quên mất em là Cua rồi ư?   Em đã lén đi học hai khóa tiếng Anh giao tiếp; em nhân dịp được anh chở qua chỗ trọ, để lúc anh đi thi, em tranh thủ dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, sắp xếp đồ đạc gọn lại, để lúc anh về, anh không phải dọn mệt, em cũng thích được khen. Có lần anh làm mất vé xem phim đặt trước của tụi mình, em vì không muốn anh tốn thêm tiền mua lại, nên đã nói xạo anh là em không xem nữa, nhưng lại im im đi đặt lại một cặp vé khác, đúng bữa đó, để được đi xem với anh, vì đó là bộ phim anh yêu thích mà. Nhưng mặc cho em có cố gắng đến bao nhiêu...   "...Khác chi anh và em, ngay lúc này  Hôm qua ôm lấy chặt nhau  Nay dáng chẳng còn muốn thấy  Người bình thản quay lưng  Kẻ khóc thét giữa trời mây  Sự im lặng lên tiếng thay cho hai từ chia tay..."   Dường như rắc rối, mâu thuẫn như dồn hết về cùng một lúc, ngay lúc quyết định nhất, tình cảm chúng ta có được lại là không đủ. Chắc vì ngay từ đầu, em đã che giấu anh một bí mật rất lớn, đã có lúc em có ý định nói ra, nhưng tính anh không giống với người khác, em rất sợ, em càng che đậy, thì em càng sợ mất anh nhiều hơn. Em cũng đã gợi ý cho anh để xem tình hình rồi nói ra, nhưng khi em biết được anh rất khó chấp nhận một người con gái như vậy, em không còn dám nói nữa.   Rồi thêm việc mẹ anh không thích đứa con gái như em, không muốn cho anh đi chơi với em, từ lúc mẹ anh biết anh quen em, dường như mẹ muốn cấm anh không được qua lại với em nữa, những lúc như thế, em chỉ còn biết nói với anh: "Không sao đâu anh, em ổn, anh ở nhà cho mẹ vui đi, bữa khác mình gặp cũng được.". Lúc em biết mẹ anh không thích em, em cũng đã rất cố gắng để cô vui, không làm cho cô buồn vì anh.   Em bắt đầu bớt đi chơi với anh, cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình, bớt nói chuyện với anh để mẹ không phát hiện, để rồi khi tới lúc em không còn chịu đựng được nữa, em đã ngồi vào một góc khuất trong nhà mà khóc. Lúc đi ăn với anh, em cũng đã nói với anh:" Hình như mẹ anh không thích em thì phải?".   Anh nói: "Anh thích vợ anh sau này nghe lời với yêu thương mẹ anh!". Dù lúc đó, em đáp những câu hơi quá chỉ để muốn xem anh sẽ xử lý ra sao, nhưng anh biết không, trong lòng em thì chữ "Dạ, vâng ạ!" to đùng luôn ý. Nhưng cũng vì em ngu mà trả lời như vậy, nên đã khiến anh bắt đầu có ác cảm với em. Em không trách anh được. Tự em làm, thì tự em chịu...     "...Đời bảo vạn sự tùy duyên, tất cả là do ý trời   Phải an phận khi thuyền cập bến   Chấp nhận khi thuyền xa khơi   Ngay cả khi em tuyệt tình gieo lời, cố khiến mắt anh rã rời..."   Kể từ hôm đó, hình như anh bắt đầu xa rời em, nhưng em vẫn cố gắng sửa lỗi, vì đã lỡ lời chuyện hôm đó. Nhưng anh biết không, hình như những gì em muốn lại không được như ý muốn của em. Đã có lúc em ngồi học, thì tim em nhói lên rất đau, đau như có gai đâm vào, không tả được.   Rồi em biết được rằng em bị tim bẩm sinh, lúc thì lên cơn đau, lúc thì như là bị tụt đường huyết, ừ, thì bệnh tim này không chết được ngay đâu, nhưng cũng chắc gì đã hết. Em lại nghĩ tới anh, anh mà biết thì lại lo, lại phải mua thuốc cho em nhưng lúc em lên cơn đau, rồi lỡ như một lúc nào đó... Em không dám nghĩ tới, em sợ có em anh sẽ thêm vướng bận, em cũng không còn đủ tự tin ở bên anh nữa. Em bắt đầu nghĩ đến việc phải làm gì đó để rời xa anh...   "...Anh vẫn thương, dù tim nhói chẳng thể thốt ra lời  Em biết không, thật sự trên đời chẳng ai hợp ai  Họ vượt qua tất cả, cũng chỉ bởi vì nhau  Và cho đến hôm nay, anh vẫn yêu em đậm sâu  Dù từ lâu anh đã dứt khoát chuyện mình như chưa bắt đầu..."   Làm cho người yêu mình thì khó, nhưng làm cho người ghét mình dễ lắm anh à! Em đã làm bạn anh và quen anh được hai năm. Em biết anh thích người như thế nào và ghét người như thế nào. Vì biết rõ, nên em làm cũng dễ lắm anh. Em tự hào vì lúc mình làm những chuyện đó, anh không hề nhận ra là em đang đóng một vở kịch với anh. Rồi từ từ, anh không còn muốn nhắn tin, nói chuyện với em nữa. Ít đi chơi với em hơn, em vui mà cũng buồn lắm. Chỉ có đêm đến em mới có thể sống với chính bản thân, nhưng em lại chẳng dành ra thời gian nào cho em cả, chỉ biết nghĩ tới anh, nghĩ rồi lại đau, lại khóc. Em thật là ngốc...   "...Giấu hết yếu đuối vào em này, cố gắng cất hết vào tim này  Cần chìm dần vào cơn say, để mình lặng lẽ buông tay,...  Cố nhắm mắt, buông đôi vai, đôi môi thôi chờ đợi..."     Rồi cái ngày em mất anh cũng tới, em không còn khóc được, chỉ biết ngồi lặng im một chỗ, nhìn lên trần nhà rồi bật cười một tiếng. Ừ, hết rồi. Vậy là xong rồi. Em đã làm được. Bây giờ, chắc anh ghét em lắm, hận em lắm, nhưng em không thể làm gì khác hơn được. Đau cũng đau rồi, khóc cũng khóc rồi. Mất anh, ừ, cũng mất rồi, giờ chỉ còn mình em thôi. Hai tháng sau, em biết được anh có người mới, em vui lắm, nhưng cũng có chút gì đó hụt hẫng cho mình...   Hai năm, em vẫn chưa quên được anh, vẫn còn bị ám ảnh, đôi lúc vẫn còn rơi nước mắt, nhưng tất cả đã là thói quen rồi. Em không còn muốn tìm gặp lại anh nữa, em giờ hận anh lắm, hận vì những gì anh nói anh ghét làm với em thì anh lại làm với người đó, nhưng thương anh nhiều hơn. Chắc vì em không còn xứng đáng. Xin lỗi anh, vì em đã che giấu anh, xin lỗi vì đã chửi anh, thật sự em không muốn đâu...Hạnh phúc nhé anh!     ... Thương:   "Thương là không quan trọng họ từng là ai...  Thương là không để tâm điều họ làm sai,...  Thương là thương luôn cả khuyết điểm  Thương tất cả mọi thứ con người họ đang hiện diện  Thương tính tình, thương thói quen, cả những điều chưa trọn vẹn  Với mình, họ là điều khắc trong tim vĩnh viễn..."   Chào anh nhé, người cũ còn thương...

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét