Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Gửi anh chàng Sư Tử lười yêu, hay giận, thích tỏ ra nguy hiểm

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

GỬI ANH CHÀNG SƯ TỬ LƯỜI YÊU, HAY GIẬN, THÍCH TỎ RA NGUY HIỂM NHƯNG LẠI LÀM NGƯỜI TA THẤY ĐÁNG YÊU HƠN ĐÓ! ANH THẤT BẠI CHIÊU ĐÓ VỚI EM RỒI! VÌ EM LÀ BÒ CẠP MÀ!

Cô bé cũng chẳng thể ngờ được tình yêu đến với cô nhanh mà day dứt tới vậy.

Một buổi tối, vào đúng lần sinh nhật theo lịch âm lần thứ 25, nó gặp anh ấy. Nó có một cái tật là tin tưởng vào số mệnh. Một người đã đến bên nó theo cái cách kì lạ và đầy duyên số nhất. Hai người mai mối cho cùng 1 người. Nó ngại ngùng, lo sợ, từ chối nhiều lần nhưng sao vẫn cứ quyến luyến chàng trai này ko thôi. Một kiểu như sức hút kì lạ và niềm tin dữ dội vào linh cảm: có thể là người sẽ đem lại cho nó cảm giác được yêu thương và là bến đỗ cuối cùng an toàn nhất cho cuộc đời nó hay chính con tim của nó.

Mọi thứ diễn ra theo cách mà nó không thể lường trước được. Nó nghĩ chắc nó sẽ phải tỏ ra thật đanh đá, cá cành, phải làm cao, phải đưa ra những đề nghị hay yêu cầu hẹn hò mà nó muốn. Phải cá tính. Thế mà, nó thua ngay từ ban đầu, từ cái nhìn đầu tiên, từ nụ cười đầu tiên của người đó. Nó chẳng thể nói được gì những điều nó dự tính. Chỉ làm một con mèo ngoan hiền, cứ thế trò chuyện.

Nó quan sát anh rất kĩ, đôi mắt, miệng, nụ cười. Nó chết mê ngay từ cái nhìn đầu tiên của anh. Nó yêu bờ vai, bàn tay, yêu điên cuồng giọng nói ấm áp đó. Nó thực sự đã bị chinh phục. Những suy nghĩ chiếm hữu bắt đầu hiện lên và một loạt những suy nghĩ không lành mạnh của nó nữa. Được nắm lấy đôi tay đó, nằm tựa vào vai anh, nép chặt vào lồng ngực anh, ôm anh như thể anh là của nó, của riêng nó thôi.

Nó đã có cái suy nghĩ sợ mất anh, sợ anh không để ý tới nó, nó lo lắng… Anh đi cùng nó về nhà. Nó chờ đợi tin nhắn từ anh, và nó nhận được. Anh hỏi nó có vui không? Nó mừng lắm. Đêm đó nó không ngủ được, nó khoe với chị làm cùng, kể lể những cảm xúc từ con tim lâu năm của mình, nó hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc. Anh ấy là có thật. Và anh cũng thích nó.

Cuộc đời nó như bừng sáng, sau những năm tháng u buồn vì tình đơn phương. Anh giúp nó chia đàn ông thành hai thế giới: một là đàn ông, hai là anh. Nó yêu rồi. Nó thấy anh lo lắng cho nó những giấc ngủ khuya, dặn nó đi ngủ sớm, trò chuyện với nó, những câu chuyện không đầu không đuôi. Nó trêu anh, anh ngại ngùng, nó cảm nhận được. Ấm áp.

Nhưng hôm nay sau bốn tháng hẹn hò, nó chẳng nhận được lời nói yêu thương nào, chưa một lời ngỏ nào, nó vẫn tự nhận mình là người yêu của anh. Nó với anh dường như không thể bắt sóng cảm xúc và ý nghĩ từ nhau nữa. Nó vẫn lo lắng, yêu anh hơn cả bản thân nó. Nó dần đánh mất sự hài hước, thay vào đó là sự lo sợ, sợ rằng anh sẽ không còn như trước, sợ anh giận. Nó mệt mỏi. Anh cũng vậy. Anh cho rằng nó không yêu anh. Mỗi khi gần nhau nó thường đẩy anh ra xa. Không ôm anh, không khiến anh được cảm thấy yêu thương, nó không biết nghe lời. Mà anh chỉ cần người anh yêu nghe lời anh thôi. Trong lúc nào đó, nó nói chia tay. Và anh đồng ý.

Những thứ nó coi trọng thì anh chẳng để ý, đó là những thứ làm anh chán ngấy. Còn nó thì lại chưa nhận đủ yêu thương, tin cậy, nên nó chẳng thể nào trao anh nụ hôn đầu, trao anh cái ôm ấm áp, hay thoải mái gần anh. Nó vẫn thấy ngại.

Anh trách nó…

Chia tay anh không còn để ý gì tới nó cả. Nó cố gắng nhưng anh cho rằng nó nói nhiều anh không thích. Nó một mình trải qua những cảm xúc kì lạ, đau đớn, từng hơi thở, nỗi nhớ của nó đều hướng về anh. Có phải nó quá hời hợt. Tại sao anh không chờ, không cho nó thêm thời gian?

“Tại sao em lại phải khóc? Chúng mình đã sâu đậm đâu mà em khóc?” Nó thấy cay lắm, uhm, đúng rồi nhỉ? Nó cười trừ. “Uhm, em ngủ đi, anh đang làm việc, nãy giờ không có sóng.” Câu nói thắp lên tình yêu dữ dội trong nó, thì câu nói trên của anh đã thổi tắt tình yêu đó.

Mọi thứ đều tiếp diễn, và nó cũng vậy. Thôi thì giữ anh ở trong tim, vì nó lỡ yêu anh thật lòng mất rồi, và vì tình mình chưa sâu, nên em xin giữ anh một góc thật nhỏ thôi, vừa đủ để em nhớ anh tạm vậy cho tới khi em quên được anh. Em đã nói em sẽ delete anh hoàn toàn, em sẽ làm được, thời gian sẽ giúp em làm được. Anh cũng giúp em với nhé!

Em mong anh hạnh phúc, đừng có lười yêu mà đánh mất đi những người yêu anh thật lòng, không phải cứ giữ trong lòng là người ta có thể hiểu được đâu. Anh hãy lấy vợ sớm đi nhé! Chúc anh hạnh phúc!

Nguồn: Mem giấu tên - Mật Ngữ 12 Chòm Sao

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét